Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341812
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.
ang chút gì đó châm biếm. “Mấy ngày gần đây bận rộn gì mà bặt vô âm tính thế?”
Thư Quân không khỏi trầm mặc.
Cô cố tình như vậy nên khó tránh khỏi hơi đuối lý. Thế nhưng cô nhanh chóng mạnh dạn nhìn thẳng anh, vô tội tố cáo: “Anh cũng chẳng chủ động liên lạc với em, dựa vào đâu lại tỏ ra bộ dạng thiệt thòi thế chứ?”.
Châu Tử Hoành nhìn cô, vẻ mặt cười mà không cười, ngừng một lát mới khẽ nói: “Anh chưa bao giờ làm những việc như thế cả”.
Việc gì cơ? Chủ động liện lạc với phụ nữ ư?
Cô vô cùng kiêu ngạo cũng thật sự bất cần.
Thế nhưng cô đột nhiên cảm thấy buồn cười, quan hệ và không khí giữa họ dường như đã trở về trạng thái trước đây.
Quả nhiên, không ngoài dự kiến của cô.
Cô lặng lẽ không nói gì nữa, giằng cổ tay ra khỏi bàn tay anh
“Vừa rồi em ở trên lầu làm gì vậy?” Châu Tử Hoành hỏi.
Túi quần áo còn vẫn để trong phòng ngủ, Thư Quân biểu cảm lạnh lùng, “Đến thu dọn hai bộ quần áo, đi ngay thôi”. Nói xong liền xoay đầu quay người lại đi lên lầu .
Do yêu cầu của hoạt động quảng cáo, cô đổi kiểu tóc mới, đuôi tóc uốn cong chuyển động linh hoạt sinh động theo từng nhịp bước của bờ vai, tựa như ngọn lửa đen tuyền. Châu Tử Hoành ngắm nhìn phần gáy xinh đẹp từ phía sau, không khỏi nhếch khóe môi sau đó cũng sải bước theo sau.
Quần áo đã thu dọn xong Thư Quân xách túi định rời đi lạnh lùng nói với người đang đứng chặn ngay cửa: “Tránh ra nào”.
“Sao lại lạnh lùng thế chứ?” Gương mặt điển trai khẽ nhíu lại, chẳng nhận ra là vui hay giận, chỉ cụp mắt nhìn cô.
Kỳ lạ, cũng chẳng rõ có phải vì đã quen với trước đây, hiện giờ mắt anh đột ngột sáng lại khiến Thư Quân cảm thấy có chút khó chịu. Cảm giác ánh mắt lấp lánh ấy lướt qua gò má cô, rõ ràng chỉ là mơ hồ thoáng qua, thế nhưng từng tâm tư suy nghĩ của bản thân dường như đều bị anh dễ dàng nhìn thấu.
“Lạnh lùng chỗ nào?” Cô mặt không biến sắc phủ nhận. “Em thấy anh nhạy cảm quá rồi.” Cô đưa tay đẩy anh ra, “Em phải đi đây”.
“Tối nay ngủ lại đây đi.” Châu Tử Hoành nói.
Bước chân cô vẫn không dừng lại: “Thôi khỏi”.
“Lý do?”
“Chẳng có lý do.”
Lời vừa nói ra, Châu Tử Hoành liền kéo cô lại, cặp mắt hẹp dài khẽ nheo lại, lộ ra cảm giác không vui. “Cảm xúc của em rất có vấn đề. Nói đi, có chuyện gì vậy?”
Cô hết cách, quay đầu lại nhìn anh, điềm đạm nói: “Từ trước tớin ay em vẫn vậy”.
“Thật?” Châu Tử Hoành tạm dừng, dường như đang dò xét cô, nói giọng điệu bán tín bán nghi, “Nhưng anh thích em trước đây hơn”.
“Là như thế nào? Dịu dàng ân cần chăm sóc người khác ư?” Cô chớp mắt, khẽ phì cười, “Lúc đó là thời kỳ đặc biệt, đương nhiên cần phải có sự đối xử khác biệt rồi. Giờ thì tất cả đã trở lại bình thường, chẳng phải ư?”.
“Thế nên, em lại bắt đầu toàn thân xù lông nhím lên, hơi chút là sẵn sàng “giương cung rút gươm” ra chứ gì?”
“Quen rồi.” Cô mặt vẫn mỉm cười, giọng điệu vô tội: “Em ngỡ anh cũng quen rồi chứ!”.
Châu Tử Hoành không đáp trả, chỉ như không tin được, đầu mày đang động đậy. Ánh mắt anh vô cùng điềm tĩnh, nhìn cô hồi lâu rồi buông tay cô ra, vừa xoay người đi xuống lầu vừa nói lạnh lùng: “Trong thư phòng còn mấy cuốn sách của em nữa đó, có muốn mang đi luôn không?”.
Thư Quân vẫn đứng đó, giương mắt nhìn anh lẳng lặng bỏ đi trước, bước đi còn nhanh hơn cô nữa. Cô không khỏi sững sờ, hồi lâu mới phản ứng lại, trong lòng giận dỗi dường như lập tức xoay người đâm sầm vào thư phòng.
Cô ở lại đây một thời gian dài rồi, nhưng thật ra số lần cô vào thư phòng lại cực kỳ ít. Sách mà Châu Tử Hoành nhắc đến chính là cuốn tạp chí trước đây cô mượn đọc giết thời gian của Nicole. Cô còn nhớ có lần Châu Tử Hoành hỏi, bởi lẽ cô chỉ chăm chăm xem sách, bỏ mặc anh ở bên cạnh khá lâu, chuyện này dường như khiến anh không hài lòng.
“Là tạp chí thời trang bình thường.” Lúc đó cô đã trả lời anh như thế.
Kết quả là bắt đầu giáo huấn cô: “Em có thể đừng nông cạn như thế không?”.
“Thế nên?”
“Thế nên em nên tìm tạp chí kinh tế mà đọc.”
“Em đọc cái đó có ích gì cơ chứ?” Cô không màng để tâm đến lời gặng hỏi ấy của anh, sau đó mới bừng tỉnh: “Thật ra anh muốn em đọc cho anh nghe chứ gì?”.
Cũng chính từ lần đó, cô có thói quen đọc báo cho anh nghe mỗi ngày, tạm thời làm đôi mắt của anh.
Thế nhưng hiện giờ anh không cần nữa rồi.
Ra sức đạp mạnh những hình ảnh đã trở thành quá khứ, Thư Quân tức giận tìm được mấy cuốn tạp chí thời trang trên giá sách.
Không gian trong thư phòng vô cùng rộng rãi, ngoài chiếc bàn làm việc ra, hai bên tường đều là những kệ sách. Cô vốn cảm thấy khoa trương quá, bởi lẽ nơi đây chí ít có đến hơn trăm cuốn sách nhưng sắp xếp chẳng ngăn nắp, hiển nhiên chẳng phải chỉ đơn thuần là để bày trí.
Rút cuốn tạp chí ra, Thứ Quân nhất thời sơ ý rút luôn cả cuốn sách khác ngay bên cạnh. Tay kia còn đang cầm túi quần áo nên không kịp trở tay chỉ nghe thấy tiếng bộp, quyển sách dày cộm rơi xuống đất, bìa sách bị lật tung ra.
Thư Quân khom người xuống nhặt, lúc này mới nhìn rõ đó là cuốn Kinh Phật. Bìa sách hơi ố vàng, dường như đã cũ rồi. Cô không khỏi thấy tò mò,