Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341814
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.
bởi lẽ chẳng hề biết Châu Tử Hoành tin Phật giáo. Cô cứ ngỡ anh là người theo chủ nghĩa vô thần chuẩn mực.
Thoáng chốc cô thấy hưng phấn, lưng tựa vào kệ sách tùy tiện lật hai trang, nhanh chóng xác định đây thật sự không phải vật phẩm của Châu Tử Hoành. Trên sách có ghi chú bằng chiếc bút mực nước xanh, có vài chỗ viết chi chít chữ dường như tràn đầy cảm xúc nhưng nét chữ thì vô cùng thanh tú thẳng thắn, từng đường nét đều cẩn thận, vừa nhìn đã biết ngay nét chữ của con gái.
Đây là cuốn sách của ai? Tại sao lại bày trên kệ sách của Châu Tử Hoành? Vả lại, tuy là hơi cũ nhưng bìa và gáy sách đều được giữ gìn rất cẩn thận chẳng có chút nếp gấp nào.
Thư Quân không khỏi vừa suy đoán vừa ngắm nhìn chăm chú nhận ra nội dung của những chữ nhỏ xíu, kết quả là bức ảnh vô tình rơi ra từ cuốn sách…
Châu Tử Hoành đang ở phòng khách lầu một gọi điện thoại cho trợ lý Phí Uy, dặn dò anh ta một số sự việc quan trọng, gồm lịch sắp xếp cuộc họp toàn nhân viên. Ngắt điện thoại, anh hướng mặt về cửa sổ sát đất một hồi cuối cùng nghe thấy âm thanh bước xuống lầu của Thư Quân.
Anh không quay đầu lại, chỉ trông thấy bóng dáng phản chiếu từ cửa kính đi từng bước từng bước chậm rãi. Cuối cùng dừng lại giữa chừng.
Anh chẳng rõ cô định làm gì nữa.
Bên ngoài cửa sổ bóng tối bao trùm, ánh đèn thấp phía lùm hoa chiếu ra những tia sáng màu cam. Mùa xuân ấm áp đã đến, ánh đèn quấn quanh những loại côn trùng không rõ tên, vài loại sâu bọ nho nhỏ thôi thúc bản năng trời sinh hướng về phía luồng sáng, lưu luyến bên ngọn đèn ấm áp không muốn rời đi.
“Tiểu Mạn là ai vậy?” Một lúc sau, giọng Thư Quân vang lên.
Ánh mắt Châu Tử Hoành dường như vô tình khẽ động đậy liền xoay người lại, ra vẻ thờ ơ nhìn cô.
“Thật xin lỗi, em không cố ý xem trộm đồ của anh.” Cô dựa vào, tay vịn lan can, ngón tay cầm bức ảnh đung đưa, “Không cẩn thận trông thấy thôi”.
Trong bức ảnh là một thiếu nữ dáng vẻ chừng mười bảy, mười tám tuổi, đang ở đúng độ tuổi thanh xuân tràn đầy sức sống. Cô đứng giữa một rừng hoa vàng óng, ánh mặt trời phác họa dáng hình cô phảng phất tựa như một loài tinh linh đẹp tuyệt trần vừa tinh tế vừa nhanh nhẹn, khóe môi nhếch lên hình vòng cung xinh đẹp. Dù rằng chỉ là bức ảnh nhưng dường như có thể trông thấy sóng mắt đang chuyển động, long lanh lấp lánh. Cánh rừng hoa vô tận như đang trải dài trong biếc xanh.
Phong cảnh bức tranh đó gợi lại ký ức xa xăm trong lòng Thư Quân. Thật ra muốn hồi tưởng lại cũng chẳng khó gì, bởi lẽ hoa cải dầu nhiều và đẹp như vậy, một rừng hoa nở rộ rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời, cô chỉ trông thấy một lần duy nhất.
Ở Lệ Giang.
Đằng sau bức ảnh viết đơn giản ngắn gọn: Tiểu Mạn, mùa xuân năm 2004. Bút tích thẳng thắn mạnh mẽ, Thư Quân chẳng hề thấy xa lạ gì, đây chính là nét chữ của Châu Tử Hoành.
“Em muốn biết điều gì nào?” Người đàn ông cao lớn lưng tựa vào cửa kính sát đất, ánh mắt lọt vào trong tấm hình, gương mặt như chẳng có chút biểu cảm gì, chỉ khẽ nhíu nhíu mày.
“Cô ấy là ai?”
“Điều này rất quan trọng sao?”
“Em muốn biết.” Thư Quân mỉm cười, nhướng mày, thờ ơ nói: “Em đoán là tình cảm hai người nhất định phải rất tốt đẹp, chí ít là đã từng tốt đẹp, đúng không?”.
Châu Tử Hoành chẳng trả lời cô, ánh mắt lẳng lặng chùng xuống, khóe môi hình vòng cung thể hiện rõ anh không được vui, nhưnng cô vốn dĩ chẳng để tâm, tiếp tục nói: “Nếu như tình cảm không tốt đẹp, thì làm sao anh lại vẫn cất giữ bức ảnh của cô ấy đến tận hôm nay chứ?”. Cô không khỏi liếc nhìn ngày tháng trên bức ảnh. Năm 2004… Thật là lâu vậy rồi. Vì sao cô không nhận ra Châu Tử Hoành là người đàn ông chung tình cơ chứ?
Vậy mà, thật ra còn có một việc khác nữa, đó mới là điều mà cô đang để tâm.
Tối đó, anh uống say ngủ trên sofa, kéo lấy cô, miệng lại gọi một cái tên khác.
Tiểu Mạn.
Thật ra trí nhớ của cô vốn chẳng phải tốt lắm, nhưng kỳ lạ thay, cái tên này cô lại nhớ rất lâu. Thậm chí khi cô lần đầu nghe thấy cái tên này thì dường như nhớ ngay đến tình hình hôm đó.
Cô thừa nhận cô có hơi lo lắng, dù rằng đã lâu vậy rồi nhưng nhớ lại trong lòng vẫn chẳng thấy thoải mái. Vì thế mà cô cũng chẳng muốn để anh thấy dễ chịu.
“Tiểu Mạn, hiện giờ cô ta đang ở đâu?”
“Chẳng còn nữa rồi.” Châu Tử Hoành cuối cùng mở miệng nói, lần đầu tiên lộ ra biểu cảm thế này với cô, nhưng giọng điệu thì điềm tĩnh đáng sợ, dặn dò cô: “Đặt bức ảnh về chỗ cũ đi”.
… Chết rồi ư?! Câu trả lời hoàn toàn trái ngược với mong đợi của Thư Quân. Cô không khỏi nhìn anh, khó khăn lắm mới nhanh nhẹn gật đầu, nói : “Được thôi”. Xoay người, đi vài bước rồi đột ngột dừng lại, từ trên cao nhìn xuống gương mặt không chút biểu cảm ấy, hỏi bằng giọng điệu bình thản: “Nhưng cô ta vẫn sống trong lòng anh, đúng không?”.
Ra khỏi biệt thự, Thư Quân mới bắt đầu coi thường bản thân mình
Rốt cuộc là thế nào đây chứ, sao lại chấp nhặt với người đã khuất cơ chứ? Thật ra cô chẳng hề sợ Châu Tử Hoành nổi giận, đã bao năm nay, giữa họ vẫn luôn như vậy. Thế nhưng, Tiểu Mạn đã chẳng còn tồn tại trên cõi đời này nữa nhưng cô