pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341794

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1794 lượt.

t sang San San. Đó là niềm gửi gắm duy nhất mà cô con gái để lại cho bà. Sau vụ tai nạn xe ấy, hai vợ chồng bà gần như suy sụp, nhưng vì chăm sóc San San mà rốt cuộc cả hai đều gắng gượng.
Đây thật là đề tài tồi tệ, gợi nhớ lại dĩ vãng đau thương của bà, trong lòng Thư Quân không khỏi cảm thấy áy náy. Thật ra quan hệ giữa cô và chị dâu xưa nay rất tốt. Năm đó, đang ở trường học nhận được tin dữ, cô liền xin nghỉ vội vã đến thành phố B, thậm chí còn nhanh hơn cả anh trai Thư Thiên nữa.
Lúc đó cô chỉ biết anh trai và chị dâu đang có mâu thuẫn, dường như muốn ly dị, nhưng tin tức chưa chính xác lắm, hoặc có thể là mọi người không muốn nói với cô. Thật sự coi cô như đứa trẻ chưa hiểu sự đời. Thế nhưng, rốt cuộc cuộc hôn nhân đó đột ngột kết thúc do chị dâu gặp tai nạn xe qua đời.
Tang lễ diễn ra, cô khóc như cạn nước mắt. Trái lại anh Hai vừa mất vợ, chỉ trầm mặc, trong mắt ánh lên nỗi đau thương. Là bởi vì anh đã phải lòng người khác ư?
Châu Tiểu Mạn, trước khi tinh thần anh suy sụp thì bóng hình của cô vẫn chuyển động trong suy nghĩ của anh không hề dứt, mãi đến tận khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời anh. Lúc này cô mới biết rằng, hóa ra anh trai mình mới chính là người bạc tình mà còn bạc tình đến mức đáng sợ. Tình yêu của anh đã thay đổi, còn cô lúc đó vẫn cứ ngây thơ ngỡ rằng đó là sự tê tái đến tột cùng sau những nỗi đau đớn khổ sở ấy. Có lẽ cuộc hôn nhân tan vỡ là do Châu Tiểu Mạn gây nên. Thế nhưng, Thư Quân chẳng dám tùy tiện thừa nhận việc này trước mặt dì Lưu, vì thế mà cô vẫn luôn canh cánh trong lòng, ngoài mặt thì vẫn vờ như không có chuyện gì.
Cô dẫn San San ra ngoài chơi cả nửa ngày mới về nhà, kết quả là tình cờ trông thấy xe của Bùi Thành Vân dưới sân.
Mùa xuân năm nay, hoa trong vườn đều đã nở rộ. Bùi Thành Vân khoác chiếc áo sơ mi hoa văn trắng xám, tay áo kéo lên, dáng hình thanh tú đối diện với ánh hoàng hôn đỏ rực tựa như vệt máu ấy.
Trước đó dường như anh khẽ thất thần vì chuyện gì đó, khi trông thấy cô xuất hiện anh mới ngước nhìn rồi nói: “Đang định gọi điện thoại cho em”.
Sắc mặt anh hơi mỏi mệt, trắng tái dưới luồng ánh sáng ngược.
“Có tin tức rồi sao?” Cô nhất thời xúc động rồi mới sực nhớ ra dì Lưu đang ở bên cạnh, liền nói: “Anh đợi em một lát”.
Bùi Thành Vân gật đầu, di chuyển ánh nhìn sang đứa nhỏ trong lòng cô, không hỏi gì, chỉ nói: “Có cần anh giúp gì không?”.
San San dựa vào vai Thư Quân ngủ ngon lành. Thư Quân thường ngày không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con, bế cả đoạn đường bàn tay thật sự đã nhức mỏi. Cô do dự một hồi, San San động đậy trong lòng cô, bàn tay nhỏ dụi vào đôi mắt nhập nhèm, ngáp một cái rõ to, nũng nịu gọi: “Cô ơi”.
Thư Quân thoáng chốc dồn sự chú ý sang đứa nhỏ, vội hỏi: “Sao thế con?”. San San xoay người không đáp trả, chỉ giương mắt đen nhánh long lanh nhìn sang Bùi Thành Vân, không chớp mắt, dường như rất thích thú.
Dì Lưu đứng cạnh mỉm cười nói: “Ngoan nào, gọi chú đi con”.
“Chào chú.” Giọng San San ngọt ngào, lại đưa tay ra, “Chú bế con”.
Lúc này, cả Thư Quân cũng giương to mắt ra nhìn. Vì trong ấn tượng, San San vốn là đứa trẻ vô cùng rụt rè, ngoài những người thân thuộc ít ỏi ra, nó rất ít khi chủ động chào hỏi người lạ mặt.
Dì Lưu cũng ngẩn người ra, nhưng Bùi Thành Vân đã bước lên trước vài bước, tự nhiên đón lấy San San. “Nói chú nghe, cháu tên là gì nào?”
Anh nhoẻn nụ cười nhạt ghẹo nó.
“Thư Dữ San.” Bùi Thành Vân nghe xong thì nhìn sang Thư Quân, Thư Quân đành giải thích: “Là cháu gái của em”. Sau đó lại dỗ dành: “San San, lên lầu với cô nhé, chịu không?”.
San San rõ ràng chẳng tình nguyện cho lắm, lắc lắc đầu, chớp chớp đôi mắt, cánh tay vòng sang cổ Bùi Thành Vân. Cuối cùng hết cách, Bùi Thành Vân phải đích thân bế San San lên lầu. Vào phòng, Thư Quân cười nói bẽn lẽn: “Thật lạ, đứa trẻ này sao lại gần gũi với anh thế chứ?”.
“Có lẽ điều này cho thấy anh có tình thân và sức mạnh.”
“Có không đó? Nhưng em còn nhớ lúc còn nhỏ, dáng vẻ anh rõ ràng xa lạ, lạnh lùng chết được.”
“Đó đã là chuyện trước đây rồi, em không thể nhìn người khác bằng con mắt cũ kỹ được.” Bùi Thành Vân khẽ mỉm cười đính chính.
Nói chuyện vài câu, đến khi dì Lưu dẫn San San vào phòng ngủ, Thư Quân mới hỏi chuyện thẳng thắn: “Đã điều tra được gì chưa?”.
“Rồi.”
“Vậy chúng ta ra ngoài nói nhé.” Hai người quay trở xuống dưới lầu, Bùi Thành Vân lôi một bộ hồ sơ từ trong xe ra, khi giao cho cô, vẻ mặt chăm chú nhìn hỏi: “Có thể cho anh biết, vì sao em phải điều tra vụ án này không?”.
“Rất nhiều lý do.” Thư Quân vừa nói vừa rút hồ sơ ra xem, sau đó thì chìm đắm trong sự im lặng kéo dài. … Thật ra gọi là bộ hồ sơ chẳng qua chỉ là một trang A4 bình thường. Chẳng rõ Bùi Thành Vân bằng cách nào mà có được, trên tờ giấy đơn giản chỉ là miêu tả một cách không chính thức toàn bộ quá trình điều tra về tai nạn đã xảy ra với Châu Tiểu Mạn vào năm đó.
Hóa ra, lúc đó người ở bên Châu Tiểu Mạn chính là Thư Thiên. Anh vừa là nhân chứng vừa là người báo án. Nhưng đã xảy ra chuyện lớn như vậy, Thư Quân ở trường học l