Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Mưa Gió Thoáng Qua Tôi Yêu Em

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341795

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.

ại chẳng hay biết gì cả. Điều duy nhất cô biết chính là từ sau khi anh trai từ Tây Nam trở về thì dường như biến thành một người khác, trở nên lập dị, không thích nói chuyện, cả ngày giam mình trong phòng. Lúc đầu cô còn ngỡ anh đang sáng tác, nhưng sau đó mới phát hiện ra, anh vốn dĩ chẳng sáng tác được tác phẩm nào. Tiếp sau đó, tinh thần của anh suy sụp nhưng chẳng ai biết nguyên do.
Thư Quân kẹp chặt tờ giấy trong lòng bàn tay, ánh nhìn di chuyển chậm rãi. Cô muốn đọc kỹ từng chữ từng chữ, nhưng càng đọc càng thấy tàn nhẫn. Châu Tiểu Mạn gặp ba kẻ mất nhân tính tại vùng ngoại ô hoang dã, còn anh trai cô thì bị áp giải ngay bên cạnh. Trong biên bản ghi chép, theo chứng thực của người báo án, anh và người bị hại có mối quan hệ tình nhân, trong suốt quá trình ghi chép khẩu cung do tinh thần người báo án không ổn định nên không khỏi bị gián đoạn nhiều lần.
Tình nhân…
E là chẳng có người đàn ông nào có thể chấp nhận được cảnh tượng này – trông thấy người phụ nữ mình yêu bị đối xử tàn ác rồi chết. Chứng kiến toàn bộ quá trình nhưng không thể cứu vãn được, cứ thế bỏ mặc sinh mạng trong sáng như hoa khô héo dần dần ngay trước mắt.
Việc đến nước này, Thư Quân cũng đã hiểu được nguyên nhân tâm trạng bất thường của anh trai mình, rốt cuộc cũng hiểu được câu nói của Châu Tử Hoành: Thư Thiên hại chết Tiểu Mạn.
Anh lấy việc tai nạn rủi ro của Tiểu Mạn quy cho Thư Thiên tội vô dụng.
Rốt cuộc là tình cảm phải sâu đậm đến thế nào mới khiến một người đàn ông vốn lạnh lùng và lý trí lại đưa ra một sự phán đoán cố chấp đến vậy? Xem xong hồ sơ, Thư Quân dựa vào xe không nói nên lời.
Mãi đến khi Bùi Thành Vân rút tờ giấy trong tay cô ra. “Xem xong rồi thì thôi, cái này không thể giữ lại”, anh nói.
Cô nhìn anh, dáng vẻ hoài nghi: “Anh nói đi, trước đây có phải em rất ngốc?”. “Bởi vì em chẳng biết gì cả. Xảy ra chuyện lớn như vậy, mà em lại chẳng hề hay biết, giờ thì xem những thứ này cứ như đang xem một câu chuyện vậy. Lúc anh ấy xảy ra chuyện, em còn đang vui vẻ ở lớp học. Giờ nhớ lại thấy thật buồn cười.”
Bùi Thành Vân không tiếp lời. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt trong suốt, ngập tràn sự chỉ trích: “Cả anh nữa. Anh chẳng phải cũng vậy ư? Nói đi là đi, còn em chẳng hiểu gì cả, trong con mắt của các anh, có phải em xứng đáng cả đời này không biết rõ sự thật?”.
“Thư Quân, đừng nói vậy.” “Sao lại đừng nói vậy chứ? Các anh có ai nghĩ đến cảm nhận của em không? Anh trai em cưới vợ, sinh con lại yêu một người phụ nữ khác. Anh ấy gặp chuyện rủi ro như vậy, sau khi trở về em giương mắt nhìn thấy anh ấy suy sụp dần dần, bị đưa vào bệnh viện, sau đó anh ấy lại chạy ra ngoài, nhốt em và anh ấy vào trong phòng. Cuối cùng để em tận mắt… tận mắt nhìn thấy anh ấy…”
Dường như bỗng dưng không nói được nữa, cô ngừng lại, khóe môi mím lại thành hình vòng cung đau thương, trong mắt như đang phản chiếu tia ánh trời chiều còn sót lại.
“Lúc đó anh thì sao hả? Anh chẳng biết lúc đó em sợ hãi thế nào, anh cũng chẳng biết lúc đó em thật sự nhớ anh. Dù rằng em căm ghét anh, nhưng em vẫn nghĩ rằng nếu có anh thì tốt quá, ít ra còn có người có thể giúp em. Trong số những người bạn, em luôn nghĩ đến anh trước tiên. Nhưng anh đã không còn nữa. Anh bỏ đi đến một nơi xa xôi, khi em phát hiện ra mình thích anh thì anh lại bỏ đi. Cho dù hiện giờ đã trở về, thì sao chứ? Chân tướng cái quái gì chứ, em vốn chẳng ham. Chuyện của bọn anh, sau này đừng nói với em nữa, em vốn không muốn biết!”
Những cảm xúc tích tụ trong bao nhiêu năm qua rốt cuộc cũng đã bùng phát ngay lúc này đây. Bỗng dưng đã trở nên chẳng thể cứu vãn gì được nữa, cô không rõ bản thân mình bị vật gì kích thích, chỉ biết rằng cô hoàn toàn không thể ngừng lại được. Ban đầu là tùy ý, rồi thì oán trách, thất vọng, sợ hãi, đau đớn… tất thảy đều được đè nén rất lâu rồi. Nếu như không nói ra, cô cảm thấy mình sắp chết vì uất ức rồi.
Cũng chẳng rõ là bao lâu, bờ vai khẽ run rẩy được ai đó nắm lấy, cơ thể dưới tác động của sức mạnh bên ngoài, bờ vai cô bị gượng ép sát vào lồng ngực của người kia. Thư Quân lúc này mới phát hiện ra khóe mắt cô đã ngấn lệ.
Do dự trong giây lát, cô liền từ bỏ ý định vùng ra, ngược lại còn áp mặt sát hơn như muốn che giấu đi những cảm giác đau thương tuôn trào mãnh liệt. Nắm chặt vạt áo anh trong tay, rốt cuộc cô cũng đã phá tan lớp vỏ ốc trên cơ thể mình.
Trên cơ thể người đàn ông này, cô đã từng dốc trọn tình cảm ngây thơ thuần khiết của một thời thiếu nữ, mà lại là thứ tình cảm duy nhất. Sau khi anh bỏ đi, trước khi cô trưởng thành cô cũng vẫn chưa động lòng trước bất kỳ ai. Dù rằng sau này đã cắt đứt liên lạc, dẫu cho cô phát giác ra bản thân mình bị tổn thương đến tột cùng nhưng cũng chẳng thể nào gạt bỏ được thứ tình cảm đặc biệt chôn sâu tận đáy lòng ấy.
Đó chẳng phải là tình yêu nhưng dường như còn dài hơn cả tình yêu.
Bùi Thành Vân, tựa như dấu ấn bền vững của tuổi thanh xuân, ngay cả khoảng thời gian dài cũng chẳng thể nào che đậy, vùi lấp được. Cô được anh ôm vào lòng, cuối cùng chẳng kiềm chế bản thân nữa, bỏ mặc n