Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341776
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1776 lượt.
thì trở mình quấn chặt trong chăn không buồn để ý gì đến anh.
“Là ý gì đây?”
Một lúc sau cô lại nghe thấy anh nói, kèm theo tiếng lật sách khẽ khàng: “những loại sách này xem nhiều chẳng lợi ích gì cả.”
Cô gần như nhảy dựng lên, xoay người giật lại cuốn tiểu thuyết kẹp ngay dưới gối.
“Nhân vật nam chính là mẫu người em yêu thích ư?” Ánh mắt anh nhìn cô sâu thẳm, hứng chí hỏi.
“Không phải.”
“Vậy anh ta là người có tính cách thế nào?”
“Ích kỷ, tự cao, không có nhân tính, làm tổn thương người khác, lại chẳng biết hối cãi.”
“Đã thế sao em còn xem?” Anh dường như rất hứng thú với đề tài này.Cô liếc nhìn anh, dẩu dẩu môi:
“Em muốn xem cuối cùng kết cục của anh ta ra sao?”
“Ồ.” Anh gật gù vờ như hiểu, im lặng vài giây lại tiếp lời:
“Những loại tiểu thuyết rẻ tiền này, chẳng phải đều kết thúc có hậu đó sao, cuối cùng rồi cũng ôm lấy người đẹp thôi”.
“Cuốn này không phải thế.”.
Cô nói dối.
“Cuốn này kết thúc thế nào?”.
Cô tiếp tục thêu dệt:
“Cuối cùng người đàn ông xấu xa bị quả báo, mãi mãi chẳng có được tình yêu, cô độc đến già. Vả lại còn chết yểu nữa”.
Cuối cùng cô bồi thêm một câu mới thỏa chí.
Kết quả anh nghe xong mỉm cười:
“Xem ra em thực sự rất ghét anh ta”.
“Sao lại nói thế?”
“Vì em luôn nghiến răng nghiến lợi đã thế hình như rất mãn nguyện vì đã sắp xếp cho anh cái kết cục bi thảm.” Khóe môi không khỏi co giật, cô vẫn một mực trịnh trọng:
“Trong sách viết thế mà, vả lại anh ta thật sự đáng đời”.
“Được thôi.” Anh nằm xuống chẳng thèm so đo với cô nữa, thậm chí còn nói giọng điệu tán đồng khiến cô cảm thấy hơi lạ. “Nếu thật sự như những gì em nói, vậy thì người đó có lẽ sẽ bị quả báo.”
“Hiếm khi hai ta cùng chung chí hướng nhỉ”.
Cô bỏ lướt qua cảm giác kỳ lạ đó, kết thúc cuộc đối thoại nhàm chán ấy.
Sáng sớm hôm sau Thư Quân bị bàn tay ai đó không ngừng đánh thức cô dậy. Cô vẫn chưa tỉnh táo hẳn, lúc này mới phát hiện ra mình đang tựa vào lòng anh, cũng chẳng rõ đã giữ tư thế ngủ này trong bao lâu nữa, đầu gác lên cánh tay anh. Nhận thức này ít nhiều khiến cô hơi kháng cự, cơn ngái ngủ liền bị xua đi hơn phân nữa, nhưng cô không muốn mở mắt, chỉ cố tính lạnh lùng hỏi:
“Mới tờ mờ sáng không ngủ mà làm gì vậy?”
Đáp lại cô chỉ là sự vuốt ve đầy dụng ý.
Ngón tay Châu Tử Hoành mân mê, vuốt ve phần eo, vùng da nhẹ nhàng mẫn cảm, rất nhanh đặc nụ cô nhẹ như hơi thở sau thùy tai cô. Cô né tránh không hài lòng khẽ kêu lên. Kết quả âm thanh đó nhanh chóng khiến cô đùa với lửa.
Hàm răng Châu Tử Hoành chẳng mạnh cũng chẳng nhẹ cắn vào bả vai cô. Phần gắn liền giữa cổ và cơ thịt trên thân thể cô là một trong những vùng nhạy cảm, cuối cùng cô không khỏi mở to mắt khẽ hít một hơi.
Mãi đến khi xong xuôi, hai người lại tác nhau ra, mỗi người chiếm một góc gường. Gian phòng tĩnh lặng trở lại, tựa như âm thanh mãnh liệt vừa rồi đều là giả. Ánh mặt trời chiếu xuyên qua rèm cửa, vài chùm ánh sáng đầy màu sắc đan chéo vào nhau trong làn không khí.
Thư Quân nheo mắt ngây người ra, phát hiện ảo giác bên tai như đang trở lại tiếng rên rỉ khàn khàn cùng hơi thở trầm đều của Châu Tử Hoành. Cô cảm thấy bản thân mình thật sự xấu xa, cả anh cũng vậy. Trước bản năng ham muốn trỗi dậy thì cả hai lại có thể vứt bỏ đi những suy nghĩ khác.
Có lẽ đây cũng là một trong những nguyên nhân cô và anh bên nhau lâu đến thế chăng?
Ánh sáng càng rực rỡ khiến cô hơi chói mắt. Cô quay đầu lại, vừa lúc đối diện ánh nhìn của Châu Tử Hoành.
Lúc này đây, không nói gì là lựa chọn tốt nhất. Thế là cô ra vẻ không có chuyện gì nhấc chiếc điện thoại lên xem giờ, còn anh trở mình thức dậy.
Rõ ràng mới hơn bảy giờ, cũng chẳng rõ vì thời gian còn sớm hay vì cơn buồn ngũ ập đến. Một lúc sau Thư Quân nhắm nghiền mắt mơ mơ màng màng.
Cô định ngủ thêm một tiếng đồng hồ nữa, lòng chỉ cầu mong Châu Tử Hoành bỏ đi không phiều nhiễu gì cô nữa. Thế nhưng, nghĩ một đằng làm một nẻo, đầu tiên là tiếng nước vòi sen vọng ra từ phòng tắm, sau đó là tiếng động anh đi tìm quần áo trên kệ tủ.
Từ đầu đến cuối cô vẫn giữ nguyên tư thế nhưng đầu óc càng tỉnh táo, không ngừng cố gắng nhớ lại xem nơi đây có cất giữ quần áo của anh không. Thế nhưng anh không hỏi han gì, cô đoán rằng rốt cuộc anh đã tìm thấy.
“Mặc xong quần áo thì đi đi”, cô liên tục thầm cầu nguyện trong lòng.
Kết quả là lời nói trong đầu chưa dứt thì cảm nhận có người tiến gần đến bên gường. Cô nhắm nghiền mắt không cử động, chẳng biết anh đang định làm gì nữa.
Thế nhưng thực tế anh chẳng làm gì cả, dường như chỉ lặng lẽ đứng đó. Ánh nắng mặt trời lóa mắt bị che khuất hơn phân nữa, tuy thế bóng râm này chẳng hề khiến cô cảm thấy dễ chịu, trái lại còn đem đến chút lạnh lẽo. Trong lòng cô hoài nghi, suy đoán ý đồ của anh. Một lúc sau, khóe mắt trái chợt được một vật thể mềm mại cùng hơi thở ấm áp chạm nhẹ vào.…
Cửa lớn mở ra, rồi lại đóng lại. Thư Quân mở mắt ra, nhìn quanh căn phòng tĩnh lặng trống không.
Thật ra mấy ngày gần đây, cô không phải không suy nghĩ đến tình cảm Châu Tử Hoành giành ch