Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Tuyết Rơi

Mùa Tuyết Rơi

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341221

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1221 lượt.

ột lúc sau, cô lễ tân nói xin lỗi vì Tô Úc không có ở công ty, bảo tôi để lại lời nhắn.
Nghĩ một lúc, tôi chỉ ký tên mình rất to trên tờ giấy để lại lời nhắn.
Bằng giờ này tuần sau, sẽ có người không nghỉ cuối tuần mà chờ tôi chứ? Tôi cười. Không thể có chuyện không tìm tôi, mất nhiều công sức để tìm tôi mới là điều chắc chắn. Tôi dựa vào lý do Triển Vân Dịch cần mình, chứ không vì bất kỳ điều gì khác.
Không biết khi chỉ nhìn thấy tên tôi trên tờ ghi lời nhắn, liệu Úc Nhi có ngạc nhiên không nhỉ? Không biết rốt cuộc khi tôi xuất hiện, Triển Vân Dịch có hài lòng không?
Sau bốn năm đi làm, tôi đã trưởng thành rất nhiều. Sẽ không to tiếng với Vân Dịch nữa. Làm ầm lên thì giải quyết được vấn đề gì? Tôi cũng không muốn khóc lóc, không muốn tâm tư mình phải rối bời nữa.
Hằng ngày tôi vẫn đi làm bình thường, hoàn toàn không muốn nghĩ nhiều đến chuyện cuối tuần sẽ thế nào. Gặp mặt là sẽ biết ngay thôi, không cần nghĩ nhiều cho mệt. Mục đích của tôi rất đơn giản, muốn Triển Vân Dịch hãy từ bỏ Ninh thị, trả lại những cổ phiếu đã mua, sau này tôi và nhà họ Ninh, cả thành phố C nữa, sẽ không còn bất cứ liên hệ nào.
Tôi đã duỗi tóc, nhưng soi gương vẫn cảm thấy tóc xoăn đẹp hơn. Tôi cũng thấy mình gầy đi nhiều, tay đã có nhiều gân xanh nổi lên, phí công tôi ăn nhiều bánh bao đến thế. Tôi mặc áo phông, quần bò, đằng sau đeo thêm chiếc ba lô, tung tẩy đến Vân Thiên. Úc Nhi sẽ ngạc nhiên, vì tôi không những không già đi, mà còn trong sáng như học sinh vậy.
Tôi chợt nghĩ, nếu Vân Thiên không có ai ở đó thì sao? Vậy là không ai quan tâm đến mình? Tôi cười thầm, cũng tốt, thêm một tuần hạnh phúc nữa, dù sao tôi cũng thích cuộc sống thảnh thơi hiện tại. Trong tận đáy lòng mình, thực sự tôi hy vọng có thể như thế mãi.
Triển Vân Dịch, tôi đến rồi. Thích không? Vui không? Hài lòng không? Cảm thấy chiến thắng không? Tôi nhìn cánh cửa của Vân Thiên cười khẩy, ngẩng đầu bước vào.
Vẫn là cô bé lễ tân lịch thiệp kia, nhưng khác với lần trước, lần này cô bé lại chủ động chào tôi, đưa tôi đến thang máy, nhẹ nhàng mời tôi đi lên tầng mười tám. Tôi vẫn còn chưa mở miệng mà. Không biết có phải ở quầy lễ tân có dán ảnh tôi, và cô bé này hằng ngày cứ phải quan sát những phụ nữ ra ra vào vào để chờ tôi đến không?
Thang máy mở cửa ở tầng mười tám. Lần trước tới Vân Thiên để bàn phương án cũng ở tầng mười tám. Nên gặp Úc Nhi trước nhỉ?
Úc Nhi nhận được điện thoại của lễ tân, đã đứng ngay cửa thang máy với nụ cười ngọt ngào chờ tôi. Vừa gặp mặt chúng tôi liền ôm chầm lấy nhau: “Trời ơi, Tử Kỳ, sao cậu không để lại số điện thoại, làm mình cuối tuần phải ở đây chờ cậu”.
Tôi cười lớn nói: “Mình không dùng điện thoại nữa, tốn kém lắm”.
Úc Nhi làm sao có thể tin được, khoác vai tôi nói: “Chúng mình đi ăn cơm”.
“Trời ạ, thế mà không nói trước, làm mình phải đi thang máy lên, cậu đi thang máy xuống có phải được rồi không?” Chúng tôi vui vẻ đi xuống. “Mình muốn ăn trưa luôn, vì chưa ăn sáng, ngồi xe hơn một tiếng đồng hồ với cái bụng rỗng đến đây, cậu mời nhé, mình bây giờ nghèo lắm.”
Úc Nhi lập tức nhận lời, chúng tôi xuống tầng hầm ngồi lên chiếc xe Civic của Úc Nhi. Tôi thở dài: “Làm ở công ty lớn thích thật đấy, tiền lương có thể mua được chiếc xe hơn hai mươi vạn”.
“Là mình vay tiền mua đấy, trả một lần thì sao mua nổi”, Úc Nhi cười nói. Tôi thực sự ngưỡng mộ khi thấy sự thuần thục trong động tác lái xe của cô ấy: “Úc Nhi này, mình có cầm vài cái bằng lái xe cũng không dám ra đường, nhìn cậu lái xe đáng nể thật đấy”.
Cô ấy cười lớn: “Lái xe có gì khó đâu, quen là thành khéo thôi. Có thời gian mình sẽ dạy cậu”.
Tôi lắc đầu: “Lái xe cũng phải có khả năng, không phải mình không biết lái, mà là mình không dám lái xe trên đường, lúc đó không phải mình lái xe, mà xe lái mình ấy chứ, thôi thôi”.
Úc Nhi nói đùa: “Cậu nghĩ lái xe thích à? Mệt lắm đấy, lái lâu bàn tay sẽ bị chai hết”.
Chúng tôi cứ nói chuyện vui vẻ như vậy, ngồi vào quán ăn rồi vẫn chỉ nói chuyện thời sinh viên, tình hình các bạn học khác ở thành phố B, cả hai chúng tôi đều không hề nhắc gì đến Triển Vân Dịch.
Tôi không nói đến là vì tôi không vội, Úc Nhi không nhắc đến là có lý do riêng của cô ấy. Nhưng thực sự cô ấy không muốn đề cập đến, tôi thì cho rằng buổi gặp hôm nay chỉ đơn giản là cuộc gặp giữa bạn bè với nhau.
Ăn cơm xong, chúng tôi đi uống nước và ngồi nói chuyện đến tận khi trời tối. Úc Nhi đòi đưa tôi về tận chỗ ở, vì sợ muộn quá rồi, ngồi xe buýt không tiện. Cũng đúng, ngồi xe riêng tốt hơn nhiều so với việc phải lên tàu điện ngầm và xe buýt đông đúc. Cô ấy đang muốn thăm dò cũng được, không có ý gì cũng được, dù sao tôi cũng đã lộ diện rồi.
Lúc xuống xe, Úc Nhi do dự hỏi tôi: “Tử Kỳ, quên mất không hỏi xem cậu dạo này làm việc ở đâu. Cậu nên mua một cái điện thoại đi, như thế cho tiện liên lạc, không có giống như lần trước khi cậu để lại tờ tin nhắn, mình không biết là khi nào cậu mới đến nữa”.
Tôi cười nói: “Được, mình mua sim rồi sẽ liên lạc với cậu”.
Ngày mai tôi sẽ đi mua sim điện thoại, sau đó sẽ l