Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342423
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2423 lượt.
em như vậy cơ chứ?” Lê Duệ sờ chiếc nhẫn trên tay của mình khiến Phong Ấn càng cảm thấy chướng mắt. “Hay là, đây xem như là một món quà sinh nhật bất ngờ mà tớ muốn dành cho cậu đi, thế nào? Thích không?”
Đó là chiếc nhẫn có cùng một thiết kế với chiếc nhẫn mà Hạ Viêm Lương đang đeo, hóa ra là nhẫn tình nhân.
Đó là quà tặng lớn nhất mà Phong Ấn nhận được từ trước đến nay, sự phản bội của tình yêu lẫn cả tình bạn. Anh cũng không biết vì sao lúc đó bản thân mình lại bình tĩnh đến như thế, bình tĩnh đến mức không hề nói nặng lời một câu nào với Hạ Viêm Lương.
“Cái cô ấy thật sự muốn là một người đàn ông có thể ở bên cạnh chăm sóc cô ấy, không phải là một người quanh năm suốt tháng không tăm không tích, thậm chí còn phải lo lắng rằng có phải một ngày nào đó người đàn ông đó sẽ không còn sống trở về nữa hay không. Đương nhiên, có lẽ nguyên nhân chủ yếu là do cậu đã buông bỏ quyền thừa kế Phong thị, tuy rằng thu nhập của phi công cũng kha khá, nhưng so với chức vị nữ chủ nhân tương lai của Phong thị thì… Haizzz.”
Trước khi đi Lê Duệ hạ thấp giọng nói với Phong Ấn như thế, sau đó anh ta liền rời đi, chừa thời gian và nhường không gian cho hai người.
Trong phòng rơi vào sự yên tĩnh khiến người ta tuyệt vọng, trong một khắc ngắn ngủi Phong Ấn đã từng có ảo tưởng, ảo tưởng ít nhất Hạ Viêm Lương sẽ khóc lóc nói với anh đó là cô ta nhất thời hồ đồ, cầu xin anh tha thứ.
Chỉ tiếc là trong ánh mắt kia, ngay cả một giọt lệ cũng chưa hề rơi xuống, cô ta khoanh tay đứng nhìn anh, trong ánh mắt hiện lên một chút vẻ áy náy, một chút vẻ không được tự nhiên, một chút vẻ yếu đuối, chỉ là thứ không có duy nhất chính là tình yêu mà họ đã từng có.
Lúc anh chạm vào cô ta, thậm chí cô ta còn mang theo vẻ đề phòng. Khóe môi Phong Ấn khẽ nhếch lên, tay anh đặt trên đầu cô ta kéo cô ta đến gần, anh nói rất khẽ và chậm chạp. “Sợ ư? Sợ tôi đánh em?”
Anh muốn nói, anh yêu cô ta đến như vậy, sao có thể đành lòng đánh cô ta.
Phong Ấn nuốt những lời này vào tim, anh nhìn thẳng vào ánh mắt xinh đẹp của cô ta, anh đang cố gắng tìm kiếm chút gì đó từ đôi mắt đó.
Nhưng ----- Không tìm được bất kì điều gì cả.
“Anh có thể trách em, nhưng là một người phụ nữ, em nghĩ em cần một vài thứ, mà những thứ đó anh lại không thể cho em.” Hạ Viêm Lương cũng không lảng tránh ánh mắt của anh, cô ta hơi nghẹn ngào.
Phong Ấn buông tay xuông, anh lấy một điếu thuốc ra châm lửa rồi rít mạnh vài hơi, sau đó bình tĩnh nói: “Em đừng nói với tôi là lúc trước, em ở bên cạnh tôi là vì họ của tôi, là vì Phong thị sau lưng tôi?”
Cho dù cô ta thừa nhận anh cũng không biết làm thế nào để bản thân tin điều đó, những ký ức đẹp khi yêu nhau đó làm sao có thể là giả dối được?
Hạ Viêm Lương hơi cau mày đứng đối diện với anh, cuối cùng nước mắt cô ta cũng rơi, cô ta che mắt bật khóc. “Thật sự xin lỗi, xin lỗi Phong Ấn, em biết như thế đối với anh là không công bằng, nhưng em không thể khống chế được tình cảm của em.”
Trong mắt Phong Ấn, nước mắt của cô ta dơ bẩn đến như thế, nhưng chúng lại giống như một hạt đậu được người ta vảy khắp nơi rồi nảy mầm thành thứ vũ khí sắc bén, dường như mỗi lần rơi xuống chúng lại cắt một lổ hổng trong lòng anh. Cuối cùng cô ta cũng khóc, nhưng không phải là cầu xin anh tha thứ, mà là nói với anh cô ta đã có tình cảm với một người đàn ông khác, mà người đàn ông đó là chính là anh em đã từng dùng số mệnh của mình để đổi lấy số mệnh cho anh. Không có ai hiểu rõ chuyện không thể khống chế được tình cảm là như thế nào bằng anh, chỉ là hôm nay anh nhất định phải khống chế được.
Anh không biết rằng vì sao Lê Duệ lại để cho tất cả mọi người biết điều này, chẳng lẽ chỉ vì anh ta muốn để mọi người biết, chỉ vì muốn để mọi người biết rằng anh bị người phụ nữ mà mình yêu say đắm cắm sừng khiến anh phải xấu hổ hay sao?
Về sau Phong Ấn mới biết được, thì ra là Lê Duệ hận anh.
Lúc trước anh ta quý trọng anh như anh em bao nhiêu, thì về sau anh ta hận anh bấy nhiêu.
Nếu không phải anh ta đứng ra bảo vệ cho anh, đôi mắt anh ta sẽ không bị thương, sẽ không vô duyên với phi hành cả đời như thế. Anh ta biết anh ta không nên hận Phong Ấn, nhưng anh ta lại không thể nào thuyết phục bản thân. Trên đời này có rất nhiều chuyện đã được định trước, cũng giống như tình yêu làm con người không thể nào khống chế được. Anh ta hận sự ưu tú của Phong Ấn, hận anh có tất cả, phụ nữ lẫn sự nghiệp. Cho nên, khi anh ta nhìn thấy bản chất thật sự của Hạ Viêm Lương, anh ta đã cám dỗ cô ta thay lòng đổi dạ.
Quan hệ giữa anh ta và Phong Ấn đỗ vỡ không bao lâu thì Lê Duệ không hề bất ngờ phát hiện Hạ Viêm Lương mang thai, anh ta không biết đó là “chiến tích” mà anh ta đã để lại khi yêu đương vụng trộm với người phụ nữ của người anh em tốt nhất của mình, hay đó là nghiệt chủng của Phong Ấn.
Nếu không giải quyết hết những thứ còn sót lại, thì rất có thể đứa bé đó là con của kẻ khác.
Chính tay anh ta đã đưa Hạ Viêm Lương vào phòng giải phẫu, nhưng vào giây phút cuối cùng anh ta lại ngăn cản cuộc giải phẫu. Hạ Viêm Lương ghé vào