80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342421

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2421 lượt.

là đồng đội, anh em thân thiết nhất của anh. Kể cả Lục Tự, ba người bọn anh đã từng cùng nhau huấn luyện, cùng nhau chịu khổ, cùng nhau khiêu khích Phương Mặc Dương, đương nhiên kết quả là cùng nhau bị phạt.”
Phong Ấn khép hờ mắt, cái tên Lê Duệ cứ thế hiện ra trong đầu anh.
Khoảng thời gian tốt đẹp và ý nghĩa nhất trong cuộc đời người trải qua vô cùng suôn sẻ, tình cảm đồng đội giữa những quân nhân rất sâu sắc, đó là thứ cảm giác mà người ngoài không bao giờ hiểu được. Trên thế giời này thực sự rất hiếm người có thể lấy tính mạng mình để đổi lấy tính mạng người khác, ấn tượng của Phong Ấn với con người Lê Duệ chính là như vậy.
Nếu không xảy ra chuyện ngày hôm đó…
“Em còn nhớ lúc em bị ngã từ thang đu xuống anh đã đến bệnh viện thăm em không? Anh đã dẫn em đến nhà hàng ở đường Hoàng Hải ăn cơm, lúc đó còn em còn ngạc nhiên vì ông chủ nơi đó nhớ anh, anh nói bọn anh đã từng đánh nhau ở đó.”
Phong Ấn nở cụ cười châm biếm, anh luôn luôn cảm thấy hối hận vì sự việc ầm ĩ với bọn người say rượu kia, đáng lý ra việc đó không đáng chú ý, nhưng không ai lại biết rằng chuyện đó lại diễn biến thành một cục diện không thể thu dọn được. Lúc đó, anh là người uống ít nhất, ít nhất trong ba người, anh vẫn là người được xem là tỉnh tảo nhất, nhưng bắt đầu từ lúc con trai của ông chủ nhà hàng đập chai bia lên đầu Lê Duệ, một chút lý trí còn sót lại cuối cùng đã biến mất bặt vô âm tín. Trong tay cả ba người bọn họ trống rỗng mà lại bị một đám thanh niên cầm gậy bao vây, máu từ trên đầu Lê Duệ chảy xuống, khiến ánh mắt của anh và Lục Tự hiện lên những tơ máu, trong đầu chỉ có một chữ: Đánh.
Cồn sẽ làm tất cả lý trí và sự bình tĩnh của người biến mất, nhưng mà chúng đều tồn tại trong con người của bạn dưới mọi tình huống. Anh vĩnh viễn nhớ được giây phút đã thay đổi cả cuộc đời anh và Lê Duệ, khi chiếc ghế dựa gần như sắp nện lên người anh, lúc đó, bước đi của anh rất loạng choạng, thậm chí ngay cả một câu cũng không kịp nói, bỗng nhiên Lê Duệ liều lĩnh nhào đến che chở cho anh, đỡ những đòn đánh tới tấp thay anh.
Lúc đó, bọn họ cũng không biết vết thương của Lê Duệ nặng đến mức nào, họ chỉ nhìn thấy dòng máu tươi chói mắt đang chảy ra ào ạt, hơn nữa là càng lúc càng nhiều.
Bỗng chốc Phong Ấn và Lục Tự tỉnh rượu, Lê Duệ ôm đầu, che mắt nằm cuộn người trên mặt đất.

Rất nhiều chuyện một khi đã xảy ra thì không thể thay đổi được, cũng giống như không thể nào xóa đi vết sẹo trên trán của Lê Duệ, hơn nữa là thị lực đã bị giảm xuống trầm trọng của anh ta.
Ngày Lê Duệ rời khỏi Học viện Phi hành bọn họ đã đưa anh ta đến sân bay, dường như anh ta nhìn vẫn rất rõ, anh ta nói nếu đổi lại người đó là anh ta, anh ta cũng tin chắc rằng Phong Ấn cũng sẽ bảo vệ anh ta như vậy. Lúc đó Hạ Viêm Lương cũng có mặt, cô ta yên tĩnh đứng phía sau Phong Ấn, ánh mắt xinh đẹp cũng đã hiện lên một làn sương mù vì cuộc chia tay này.
Lê Duệ ôm vai Phong Ấn, bật thốt lên những lời nói đùa vu vơ giữa những người đàn ông. “Nếu cảm thấy nợ tớ thì bù đắp gì đó đi, ví dụ như dùng người phụ nữ của cậu để bồi thường? Thế nào?”
Phong Ấn xem thường trừng mắt liếc anh ta một cái, giả vờ đấm vào người anh ta. “Nếu cậu muốn lấy thì cứ việc.”
“Tớ sẽ không khách khí đâu đấy!” Lê Duệ cười to, vẫn không quên nháy mắt với Hạ Viêm Lương.
Nhưng mà không có nếu, chỉ có kết quả. Mãi cho đến năm Phong Ấn tốt nghiệp anh mới biết được kết quả này, nhất ngữ thành sấm(1), chuyện xảy ra lúc đó là sự việc tàn nhẫn nhất đối với anh.
Nhất ngữ thành sấm: Một câu nói đã trở thành lời tiên tri.






Tình yêu vặn vẹo
Thế nào được gọi là anh em?
Là không cần phân biệt nguyên nhân xông vào cùng đánh nhau với bạn, là dùng chung một đồng tiền mua hai cái bánh bao cùng nhau ăn, dù cho hai người không ở cùng một điểm xuất phát nhưng vẫn cùng vui vẻ tiến bước, vì những thành tích mà bạn đã đạt được mà kiêu ngạo? Sau đó ôm lấy vai bạn lớn tiếng nói: “Thấy không? Đây là anh em của tôi!” Cho dù không ai nghe rõ trọng tâm câu nói là chữ “Tôi” cũng không màng.
Tuy rằng Lê Duệ đã đi, nhưng bọn họ vẫn không hề cắt đứt liên lạc. Vào năm cuối đại học, Hạ Viêm Lương đến thành phố S thực tập, đó cũng chính là thành phố mà Lê Duệ đang sống. Khi đó, Phong Ấn và Hạ Viêm Lương đã mấy tháng không gặp mặt, Học viện Phi hành quản lý rất nghiêm khắc, anh không thể rời khỏi trường nửa bước, tất cả công việc đều nhờ Lê Duệ giúp đỡ.
“Em nhớ phải cẩn thận một chút, nếu gặp chuyện khó khăn có thể đến tìm Lê Duệ, cậu ấy là bạn của anh, cũng giống như anh vậy.” Phong Ấn nhân lúc nghỉ giải lao giữa buổi huấn luyện lén lút gọi điện thoại cho cô ta, đôi tình nhân cách xa nhau chỉ có thể dùng điện thoại để liên lạc. Chỉ là anh không hề biết rằng, lúc này, Lê Duệ đang ở ngay bên cạnh Hạ Viêm Lương, ngón tay anh ta đang quấn lấy tóc cô ta, trong con ngươi tối đen của anh ta hiện lên thứ ánh sáng mờ ám không thấy rõ, còn ánh mắt Hạ Viêm Lương thì đang nhìn hình ảnh va chạm của mình và anh ta phản c