Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342414

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2414 lượt.

hiếu trên cửa sổ bằng thủy tinh…
Khoảng thời gian ba năm đã để anh và Lục Tự từ một học viên chính thức trở thành phi công trong đội ngũ Không quân, còn trên người Lê Duệ cũng đã tản mát đầy mùi vị của đồng tiền. Bộ vest sang trọng trên người anh ta khi so sánh với bộ quân trang trên người của họ lại không hài hòa đến như vậy, chói mắt… như thế, nhưng Lệ Duệ vẫn có thể cùng đứng một nơi với bọn họ.
Đêm đó, Lê Duệ cùng một tốp anh em liều mạng chuốc rượu Phong Ấn, bọn họ còn chơi trò chơi mà Lôi Vận Trình đã từng chơi vào lần hẹn hò đầu tiên cùng Phong Ấn. Hạ Viêm Lương là cô gái duy nhất trong đám người hôm đó nên đã bị trêu chọc không ít, nhưng Phong Ấn lại ngăn cản từng người, cô ta trở thành người duy nhất bước ra khỏi quán không hề bị “trừng phạt”.
Phong Ấn uống nhiều đến mức nôn ra đến mấy lần, cái đó hoàn toàn là muốn ép con người ta uống đến chết. Trò chơi thôi mà, Hạ Viêm Lương khuyên anh không cần phải như vậy, nhưng lại bị anh âm thầm nắm chặt lấy tay mình, chặt đến mức khiến cô ta đau đớn.
Thời gian hai người ở gần nhau thì ít mà xa cách thì nhiều nhưng cô ta lại rất ít khi trách móc, khiến anh cảm thấy rất uất ức. Anh muốn làm chút chuyện cho cô ta, cho dù đó chỉ là những chuyện không cần thiết.
Phong Ấn không ở lại phòng tổng thống mà Lê Duệ đã đặt ở khách sạn cho hai người mà đến chỗ Hạ Viêm Lương, triền miên với cô ta cả một đêm, do tác dụng của cồn khiến anh không hề phát giác sự kháng cự của cô ta trong lúc hoan ái.
“Viêm Lương… Viêm Lương…” Nhịp thở của anh không ổn định, ôm lấy thân thể mềm mại của cô ta, anh cúi đầu, tay nắm lấy chiếc cằm xinh đẹp của cô ta, vuốt nhẹ lên bờ môi của cô ta, quyến luyến như thế, triền miên như thế, mỗi một lần thốt lên tên cô ta lại khiến anh yêu đến mức đau lòng.
“Thật sự muốn cưới em ngay bây giờ.” Anh vừa tiến thẳng vào cơ thể của cô ta vừa ghé vào tai cô ta nói nhỏ, nói hết tình yêu mà anh dành cho cô ta, làm sao anh có thể nhận ra sự chán ghét và lạnh lùng trong mắt cô ta, thậm chí khi chất cồn và sự mệt mỏi làm hao mòn ý thức của anh, anh đã không hề biết rằng Lê Duệ đã từng đến, trên một nửa chiếc giường to lớn, anh ta đã trơ trẽn mây mưa với người phụ nữ mà anh vừa nói muốn cưới về nhà.
Ngày họ định đến quân đội báo danh trước kia bị hoãn lại, hôm đó vừa đúng là sinh nhật anh, qua hôm nay lại không biết đến lúc nào mới có thể ở bên cạnh cô ta, Phong Ấn biết được tin thì lập tức chạy từ thành phố T đến thành phố S tạo niềm vui bất ngờ cho Hạ Viêm Lương. Cô ta vẫn chưa tan sở, anh quyết định tự mình đi mua bánh ga tô, mua vé xem phim.
Mãi cho đến khi màn đêm buông xuống cô ta vẫn chưa về nhà, mà cô ta chỉ gọi điện thoại chúc mừng anh qua điện thoại.
“Khi nào em tan sở?”
“Tối nay tăng ca, bây giờ em vừa tan sở và đang trên đường về đây, sẽ về nhà nhanh thôi.”
“Ừ, đi đường cẩn thận.” Phong Ấn dừng một lúc, “Có muốn gặp anh không?”
Hạ Viêm Lương cười khẽ, “Muốn, chờ em về đến nhà sẽ gọi lại cho anh.”
Phong Ấn cắm nến lên bánh ga tô, anh không bật đèn, trong đầu luôn mường tượng đến cánh lúc cô ta về nhà, khi mở cửa ra thấy anh có phải sẽ hưng phấn đến mức rơi nước mắt hay không, nhưng anh lại không nghĩ đến chỉ hơn mười phút sau anh lại được chứng kiến toàn bộ sự việc.
Hạ Viêm Lương đã về, nhưng về cùng với cô ta còn có một người đàn ông.
Lúc Lê Duệ nắm cánh cửa thì tay còn lại của anh ta cũng đã duỗi thẳng lần vào dưới váy cô ta, hôn lên chiếc cổ nhỏ nhắn của cô ta. Hạ Viêm Lương bị anh ta khiêu khích đến mức không kìm được tiếng thở gấp, ậm ờ bị anh ta áp lên kệ giày. “Đừng làm vậy Lê Duệ…”
“Vừa rồi ai đã quyến rũ anh ở trong xe? Bây giờ bảo anh đừng ‘làm’?” Lê Duệ cười đầy ác ý, “Đừng làm chỗ nào? Chỗ này? Hay là chỗ này?”
Lúc Lê Duệ kéo quần lót của cô ta, rồi kéo khóa quần chuẩn bị chỉa súng tấn công thì một đôi giày da sĩ quan lọt vào tầm mắt Hạ Viêm Lương. Đầu óc cô ta ngưng hoạt động ngay lập tức, sau đó đẩy mạnh Lê Duệ ra chạy vào trong.
Phong Ấn đứng trước cửa sổ nhìn về phương xa, khớp xương hai tay chống lên thành cửa của anh đã gồ lên, vẻ mặt lạnh lẽo không chút sợ hãi, bình tĩnh đến mức đáng sợ. Anh chậm rãi chuyển tầm mắt, nở nụ cười mỉa mai với cô ta. “‘Việc bận’ làm xong nhanh đến vậy sao?”
Sắc mặt Hạ Viêm Lương tái xanh, cô ta vội vàng chỉnh đốn lại quần áo, động tác kia thật sự giống như kim châm vào mắt Phong Ấn.
Anh nhớ đến lần nếm trái cấm của cô ta và anh khi mới tốt nghiệp cấp ba, dáng vẻ thẹn thùng của cô gái nhỏ tràn ngập trên mặt Hạ Viêm Lương khi cô ta chỉnh đốn quần áo trước mắt anh, hành động lúc đó và bây giờ thật sự khác nhau một trời một vực.
Lê Duệ cứ thản nhiên ra mặt, giống như đã đoán được sẽ có một ngày như vậy từ rất lâu rồi, trên mặt anh ta không hề có một chút biểu hiện hoảng sợ và áy náy, chứ đừng nói chi đến xấu hổ, thản nhiên đến mức cứ như anh mới chính là tên khốn nạn lén lút vụng trộm kia.
Anh ta thấy bánh ga tô trên bàn, thì như bừng hiểu ra sự việc. “À, đúng rồi, hôm nay là sinh nhật cậu, sao tớ lại có thể quên chuyện quan trọng của anh