XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342409

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2409 lượt.

lòng anh ta lặng lẽ rơi nước mắt, thấm ướt áo sơ mi của anh ta, Lê Duệ vuốt nhẹ lưng cô ta, chỉ nói một câu.
“Anh luyến tiếc, thứ chúng ta hủy đi, có thể là con của chúng ta.”
Tuy là không cưới cô ta, nhưng Lê Duệ yêu cô ta, đây là điều mà Hạ Viêm Lương tin tưởng chắn chắn không một chút nghi ngờ trong những năm qua, cho dù sau khi anh ta say rượu rồi chơi ma túy đến mất đi lý trí rồi tra tấn cô ta, cô ta đều cho rằng như thế. Cô ta nhìn thấy được sự hận thù từ nơi sâu thẳm trong đáy mắt Lê Duệ, anh ta hận Phong Ấn, hận cô ta, hận giấc mơ mãi mãi không thực hiện được, đó là những điều khiến cả đời anh ta không thể sống thoải mái được.
Hạ Viêm Lương lại không để đoán được là cô ta và Lê Duệ càng lúc càng lún sâu, sâu đến mức cho dù biết rõ những điều xấu xa trong lòng đối phương thì cũng không có cách nào từ bỏ được. Ai có thể tin rằng lại có một loại tình yêu nảy sinh trong mối quan hệ trớ trêu này chứ?
Sự tồn tại của Linh Linh có lẽ là món quà tốt nhất mà ông trời đã ban cho Lê Duệ, anh ta yêu cô ta và cũng yêu con gái của bọn họ, nhưng những điều này cũng không thể an ủi được mối hận trong lòng anh ta. Anh ta không để con gái mang họ của mình, hơn nữa lại cầm tấm ảnh của Phong Ấn nói với con gái mình đó chính là bố của nó. Hạ Viêm Lương lại không thể nào ngăn cản được sự biến thái trong tâm lý của Lê Duệ, mãi cho đến khi con gái dần dần lớn lên, khi lần đầu tiên gọi tiếng bố, Lê Duệ đã mất tích cả đêm.
Cô ta biết, nhất định anh ta đã ở trong một góc nào đó khóc nức nở, trong lòng cô ta đau đớn cứ như bị ai đó khoét sâu.
Có lẽ Phong Ấn sẽ không tin khi anh biết chuyện này từ miệng của Hạ Viêm Lương, nếu như sau đó anh không nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy, gần như là lời trân trối của Lê Duệ.
---- Cậu nợ tớ, Phong Ấn, cả đời cậu đều nợ tớ. Cậu giúp tớ hoàn thành giấc mộng, tớ giúp cậu yêu người phụ nữ và đứa con của cậu, kết quả hoàn mỹ biết bao đúng không? Phong Ấn, cậu không phải là cậu, cậu là tớ, cậu là tớ.
Vào thời khắc đó, Phong Ấn mới thấu hiểu hoàn toàn tâm lý sai lệch và mâu thuẫn nghiêm trọng của Lê Duệ, anh ta đã điên rồi.
Lê Duệ muốn cả đời anh gánh vác cảm giác tội lỗi, cảm giác áy náy. Nhưng lại ảo tưởng bản thân mình là Phong Ấn, để sau khi anh ta chết lại có thể khiến Phong Ấn thay anh ta yêu người phụ nữ và con gái của anh ta.
Suy nghĩ dở dở điên cuồng như thế đã chứng minh được anh ta hận Phong Ấn, nhưng lại yêu mẹ con Hạ Viêm Lương.
Nhưng từ đầu đến cuối, Hạ Viêm Lương lại không hề hay biết rằng: không biết từ bao giờ, cô ta đã quên đi cuộc sống mà mình từng muốn có.






Bỉ ổi và hạ tiện
.Bông tuyết rơi càng lúc càng dày, dòng xe bị ngưng trệ lăn bánh chậm chạp như một con kiến đang thong thả di chuyển.
Phong Ấn nắm lấy vô lăng, ánh mắt anh nhìn chằm chằm đuôi xe ở phía trước. Trong lúc anh kể lại những chuyện này ánh mắt anh lộ rõ vẻ ảm đạm, nhưng giọng nói lại bình tĩnh không hề dao động.
Lôi Vận Trình vô thức dùng hai bàn tay nhỏ bé của mình bao phủ lên bàn tay dài của anh, cô vuốt nhẹ. Não cô như bị cắt thành từng mảnh nhỏ, nhưng lại không hề cảm thấy đau đớn.
Lê Duệ chết do dùng ma túy quá liều, dáng vẻ khi chết của anh ta là dáng vẻ kinh khủng nhất mà Phong Ấn từng được gặp.
Một tay anh vừa kéo cô, một tay anh lấy chìa khóa ra, sau đó thì đá văng cửa ném cô vào trong.
Lôi Vận Trình vẫn chưa kịp đứng vững đã bị anh kéo đến ôm vào ngực, anh vội vàng tìm kiếm môi cô, một mực giải thích, anh không hề phát hiện sự thay đổi trong căn nhà. “Em không nên suy nghĩ vẩn vơ tùy ý suy đoán, Linh Linh là con gái của Lê Duệ! Không hề có một chút quan hệ nào với anh!”
“Buông em ra!” Thuốc nổ trong lòng Lôi Vận Trình bị những lời nói này của anh châm ngòi, không biết cô lấy sức lực từ đâu mà vùng khỏi lòng Phong Ấn rồi đẩy mạnh anh ra. Cô giơ tay lên, để lộ ra dấu răng vẫn chưa khép miệng từ màu tím chuyển sang màu đen quơ quơ trước mặt anh. “Anh cho là ai cắn? Đây chính là sự lên án của một cô bé bị giật mất đi người bố thân yêu đối với người phụ nữ xấu xa!”
“Anh lặp lại một lần nữa, anh không phải là bố của Linh Linh! Con bé cũng không phải là con gái của anh!”
“Được! Vậy anh nói đi, Linh Linh họ gì?” Lôi Vận Trình ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.
“Con bé -----” Phong Ấn rủa một tiếng. “Linh Linh họ Phong không có nghĩa là con bé là con của anh! Trẻ con họ Phong nhiều như vậy, chẳng lẽ đều là con của anh?”
Lôi Vận Trình khóc dở cười dở nhìn anh, cô chậm rãi lắc đầu. “Anh có biết là lời biện minh của mình rất tệ không? Ánh mắt của Phong Linh Linh khiến em nhớ đến ánh mắt anh nhìn Hạ Viêm Lương lúc anh còn yêu cô ta, kiên định, chấp nhất, xác nhận rằng con bé sẽ không thay đổi vì ai cả. Con bé có một vài thói quen nhỏ rất giống anh, ngón trỏ hay vô thức gõ vài cái, lúc suy xét chuyện gì thì híp mắt, tần suất hô hấp chậm dần! Hơn nữa món ăn yêu thích của con bé dường như cũng giống anh, không thích ăn đồ cay và măng, rất thích đồ ngọt.” Cô dùng chất giọng không chậm khô