Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342404

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2404 lượt.

, hoàn toàn bị cô lập
Lôi Khải phất tay áo bỏ đi, ông không muốn nghe bất kì lời giải thích nào của Phong Ấn nữa, lại càng không muốn bản thân không khống chế được mà ra tay đánh anh, trước khi đến đây, ông đã nhận lời Thương Tiểu Thiền, bất luận xảy ra chuyện gì ông cũng sẽ không động đến Phong Ấn.
Đôi môi mỏng của Lôi Khải mím chặt, lớp tuyết dưới chân bị ông giẫm phát ra tiếng sột soạt, bước đi của ông nhanh như gió, mãi cho đến khi đi thẳng đến một chiếc xe hơi đang đỗ dưới lầu, ông mới không thể nào kiên nhẫn được nữa mà đập mạnh lên mui xe. Cửa sổ của chỗ ngồi phía sau xe hạ xuống, Lôi Khải ném chiếc DV vào trong đồng thời vứt lại một câu nói.
“Anh thật sự đã nuôi dưỡng một cậu con trai rất tốt!”
Người đàn ông ngồi phía sau không phải ai khác mà chính là Phong Hạo.
“Từ lúc con mười tám tuổi bố đã không xem vào chuyện của con nữa, cho con làm những điều mà con muốn làm, nhưng xem ra bây giờ, dường như bố nên xem xét lại bản thân mình làm như thế thật sự là có đúng hay không. Có phải từ nhỏ đến lớn con muốn có điều gì cũng quá dễ dàng, cho nên con không thể nào buông bỏ được Hạ Viêm Lương? Sự không cam tâm và không buông bỏ được che mờ trái tim của con, cho nên con lại không biết quý trọng dạng phụ nữ ‘Đưa đến tận cửa’ như Lôi Vận Trình? Hay là con cảm thấy ‘cần phải’ giữ lòng tự tôn trước mặt một người phụ nữ cầu còn không được, thậm chí là những thành phần tồn tại bất đắc dĩ trong cuộc sống của con quan trọng hơn người phụ nữ đang ở bên cạnh con hiện tại?”
“Con không phải như bố nói!”
Đối với lời phủ nhận của Phong Ấn, Phong Hạo quay đầu lại, đôi mắt ông híp lại nhìn chằm chằm vào anh. “Một chút, cũng không có?”
Đôi con ngươi đen thâm trầm nhìn thẳng vào Phong Ấn, nhưng lại khiến Phong Ấn không thể nói ra bất kì một câu phản bác nào. Sau một lúc trầm mặc thật lâu, Phong Ấn mới chậm rãi dựa lưng vào ghế ngồi, ánh mắt tối tăm của anh hiện rõ vẻ ảm đạm chán nản.
“Hôm nay bố đến không phải là bởi vì con bé là con gái của Lôi Khải, chẳng qua chỉ là bố rất bất ngờ khi thấy con có thể để chuyện tình cảm của mình thành ra như vậy, Phong Ấn, bố rất thất vọng về con.” Mỗi một câu một chữ của Phong Hạo không hề lưu tình dù chỉ là một chút giống như từng bạt tay tát vào mặt Phong Ấn khiến anh không thể nào đáp trả.
“… Con biết.” Phong Ấn giật nhẹ khóe miệng tự giễu chính mình. “Con cũng thất vọng về bản thân mình.”
“Nói thật, Lôi Vận Trình khiến bố rất bất ngờ, bố không hề đoán được tình cảm mà con bé dành cho con có thể kiên trì cho đến bây giờ.” Phong Hạo rũ mắt, “Những lúc nhắc đến con, ít nhiều gì bố cùng có phần kiêu ngạo, nhìn những điều này, bố thật sự không nghĩ ra rốt cuộc con bé vừa mắt con ở điểm nào? Phong Ấn, bố thấy hai đứa… Hay là thôi đi.”
Hai tay Phong Ấn lập tức nắm chặt thành quyền, bỗng nhiên anh bật dậy. “Hiếm thấy được bố và chú Lôi có ý kiến giống nhau! Nhưng đây là chuyện của con và Trình Trình, hai người không có quyền can thiệp!”
Phong Hạo lạnh giọng cười nhạo. “Con suy nghĩ nhiều rồi, trước kia bố đã không quản con, sau này bố sẽ càng không quản con hơn nữa.”
Phong Ấn nhíu mày, cuối cùng anh vẫn thấy dường như Phong Hạo đang cố gắng phân rõ giới hạn với anh. “Đây là ý gì?”
Phong Hạo lạnh lùng nhếch môi, ông mở cửa xe bước xuống. Tài xế lái xe luôn đứng túc trực ở bên ngoài mở cốp xe sau, kéo ra một chiếc va ly thật lớn đặt trước mặt Phong Ấn.
Đó là va ly của anh, Phong Ấn chớp chớp mắt.
“Đây là đồ đạc còn lại ở nhà của thiếu gia, phu nhân đã tự mình thu dọn, những thứ không quan trọng khác phu nhân đã vứt đi hết, phu nhân nói sau này không muốn thấy cậu nữa, xem như không sinh ra đứa con như cậu.” Bác tài xế vô cùng nghiêm túc truyền đạt lời nói, cuối cùng còn cực kì đồng tình vỗ vỗ vai anh.
Phong Ấn không dám tin mở to hai mắt, anh nhìn về phía Phong Hạo. “Đùa à? Các người không cần con?”
Phong Hạo thản nhiên châm một điếu thuốc, từ môi ông chậm rãi phả ra một làn khói trắng lượn lờ. “Bà ấy biết được chuyện anh, Hạ Viêm Lương và con gái anh từ chỗ Lôi Khải, bà ấy lập tức nổi điên. Mẹ anh thích Lôi Vận Trình đến mức nào anh cũng biết đó, chỗ mẹ anh tôi có thể xử lí, dù sao tôi và anh cũng đã từng một thời là cha con, về điểm đó anh cứ yên tâm.”
Cuối cùng Phong Ấn cũng không kiềm chế được nữa mà bùng nổ, bỗng chốc anh giơ chân đá mạnh chiếc va ly. “Yên tâm cái gì? Yên tâm mẹ con sẽ không phái người đến giết con ư? Con nói lại lần nữa, con bé đó không phải là con gái của con! Hơn nữa con cũng chưa nói là con muốn chia tay Trình Trình! Con cũng không phải không cần cô ấy! Con yêu cô ấy! Mà lúc này cô ấy mới là người không cần con!”
Phong Hạo hút thuốc, im lặng nhìn anh nổi cơn thịnh nộ. “Tôi không tin anh không có cách nào khác để xử lý hai mẹ con kia. Không có trái tim người phụ nữ nào tự nhiên khi sinh ra đã thuộc về anh, Hạ Viêm Lương cũng vậy, Lôi Vận Trình càng như vậy. Cái anh gọi là yêu, thật sự xin lỗi, ngay cả tôi cũng không thấy rõ.”
Ông cúi đầu nhìn đồng hồ, sau đó ném tàn thuốc xuống đất rồi dẫm chân lên. “T