Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342419
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2419 lượt.
uỳ gối lên sàn nhà. Có lẽ đây là lần đầu tiên Phong Ấn đánh Hạ Viêm Lương kể từ lúc anh và cô ta quen biết nhau từ năm mười lăm tuổi, bỗng chốc Hạ Viêm Lương giật mình, vẻ không dám tin hiện lên trong mắt cô ta khiến Phong Ấn muốn bật cười.
Phong Ấn lạnh lùng rũ mắt nhìn chằm chằm cô ta, ánh mắt đó xa lạ đến mức như là chưa từng quen biết cô ta. “Rốt cuộc cô muốn gì? Tiền ư? Muốn bao nhiêu thì cô cứ ra giá đi.”
Hạ Viêm Lương chậm rãi đứng dậy, “Tiền mà vài năm nay anh cho tôi cũng đủ để nuôi Linh Linh đến lúc trưởng thành.”
“Đủ không?” Phong Ấn khoanh tay trước ngực, lạnh lùng cười nhạo. “Cho cô nhiều gấp mấy lần như thế để cô nuôi con bé đến lúc già cũng không có vấn đề gì, nhưng mà Hạ Viêm Lương, e rằng, đó không phải là điều cô muốn thật sự?”
“Tiền là gì chứ, là thứ vô dụng nhất, thứ thật sự quan trọng nó cũng đâu mua được.” Ánh mắt Hạ Viêm Lương chuyển đến gương mặt đang cố kìm chế sự tức giận của anh, cô ta nhếch môi. “Tôi biết, anh sẽ cảm thấy lời nói này của tôi rất buồn cười, tôi cũng không phủ nhận, lúc trước tôi ở bên cạnh anh là vì thân phận thiếu gia Phong thị mà không thứ gì có thể thay thế kia, nhưng anh lại cố ý muốn đi học cái gì Học viện quân sự mà vứt bỏ tất cả, còn Lê Duệ thì lại có được tất cả những gì tôi mong muốn. Thật ra tôi nên cám ơn anh, nếu không phải đỡ thay anh cú đánh đó, anh ấy sẽ không trở về kế thừa gia sản của gia đình! Nhưng mà…”
Tay Hạ Viêm Lương âm thầm nắm chặt thành quyền, trong ánh mắt đang ẩn chứa một lớp sương mù kia càng lúc càng đầy vẻ căm hận. “Điều đó đồng thời cũng trở thành nguyên nhân khiến anh là người tôi hận nhất trên cõi đời này! Tất cả những nỗi khổ sau này mà Lê Duệ phải chịu, tất cả những sự tra tấn đều là vì anh! Là anh chôn vùi tương lai và hủy diệt ước mơ của anh ấy! Là anh khiến anh ấy không giống người cũng không giống quỷ! Là anh hủy hoại tất cả những thứ của tôi và anh ấy! Là anh khiến Linh Linh còn bé như thế đã mất đi bố, cho nên, anh phải đền bù cho con gái tôi một người bố! Thay thế Lê Duệ, cho con bé tất cả những gì nó muốn! Cả đời này anh cũng đừng mơ đến chuyện thành đôi với Lôi Vận Trình!”
Tiếng nói dịu dàng lúc ban đầu của cô ta dần dần trở nên sắc bén khiến cho người khác cảm thấy sợ hãi, giọng nói khản đặc. Từ đầu đến cuối, Phong Ấn vẫn rất bình tình dõi theo sự thay đổi của Hạ Viêm Lương, anh cảm nhận được sự thù hận méo mó của cô ta.
“Cho nên, cô mới biên soạn ra cảnh tượng cô và Linh Linh cùng nhau tự sát, lợi dụng con bé để tôi nói ra những lời dỗ dành khiến nó bỏ ý định tự sát đi, còn cô, cô đã quay lại tất cả rồi chờ đến một ngày sẽ đưa nó ra trước mặt Lôi Vận Trình khiến tôi không thể giải thích được.”
Hạ Viêm Lương không hề phản bác, cô ta ngang nhiên thừa nhận. “Tôi vốn không nghĩ đến chuyện sẽ đưa thứ này cho con bé ấy, là do anh bức tôi! Vì muốn ở bên cạnh cô ta, anh đã quên đi trách nhiệm và nghĩa vụ làm bố của mình, tôi không muốn con gái của tôi phải khóc lóc hằng đêm vì nhớ anh! Anh vĩnh viễn sẽ không cảm nhận được cảm giác trơ mắt nhìn người mình yêu nhất đang đau khổ mà mình không làm gì được! Lại càng không hiểu được tâm trạng của Lê Duệ khi chỉ vào tấm ảnh của anh và dạy con gái của mình gọi anh là bố!”
Hạ Viêm Lương rõ hơn bất kì ai hết, bộ quân phục mà Phong Ấn mặc trên tấm ảnh đó là thứ mà Lê Duệ chấp niệm cả đời, anh ta vốn dĩ có thể khoác bộ trang phục đó như Phong Ấn, mặc nó khi bay lượn trên bầu trời xanh bao la. Không chỉ một lần sau khi Lê Duệ hút ma túy đã thất thần nằm ở trên giường, chỉ vào tấm ảnh trên tay nói với cô: Viêm Lương, em xem này, anh mặc trang phục phi hành có phải là rất tuấn tú không? Em không biết đâu Viêm Lương, cảm giác điều khiển máy bay vút lên trời tuyệt vời đến nhường nào.
Mặc dù vào lúc cuối, khi thần trí anh ta càng lúc càng không tỉnh táo, Lê Duệ vẫn không chịu vứt bỏ tấm ảnh này, anh ta ôm con gái, nắm lấy bàn tay mềm mại nhỏ bé chạm vào hình dáng của Phong Ấn trên tấm ảnh, anh ta nói với Linh Linh, nhất định phải nhớ rõ dáng vẻ kiêu ngạo nhất của bố. Khóe mắt anh ta lẳng lặng chảy nước mắt, mà chính vì điều này, đã khiến Hạ Viêm Lương càng lúc càng hận Phong Ấn, cô ta biết như thế là không công bằng đối với anh, nhưng cô ta không thể nào khống chế bản thân được, cũng giống như Lê Duệ biết rõ, việc cứu Phong Ấn trước đó là do chính anh ta chọn nhưng vẫn không thể thuyết phục bản thân không thù hận được.
Tất cả mọi người đều nói Lê Duệ hận là hoang đường, chỉ có Hạ Viêm Lương mới biết được Lê Duệ chết không nhắm mắt.
Cổ áo Phong Ấn bị cô ta níu chặt, thậm chí anh còn nhìn thấy từ trong đáy mắt Hạ Viêm Lương đã nhuộm một màu đỏ tươi vì sự hận thù.
“Thật ra không phải là tôi muốn nhằm vào Lôi Vận Trình, nếu hôm nay, đổi thành một người phụ nữ khác ở bên cạnh anh, tôi cũng sẽ không từ một thủ đoạn nào chia rẽ các người, anh không có tư cách có được hạnh phúc, anh muốn kết hôn thì chỉ có thể cưới tôi, anh chỉ có thể là bố của Linh Linh. Lê Duệ đã chết, anh vẫn có thể tiếp tục vui vẻ thuận lợi làm phi công, nhưng mà Phong Ấn à, tôi sẽ quấn lấy a