Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2402 lượt.
ôi phải trở về rồi, ở công ty còn có việc, anh nên làm gì thì tự mình biết.”
Chiếc xe của Phong Hạo nhanh chóng hòa nhập vào dòng xe đông đúc, Phong Ấn cô độc đứng trong tuyết, lúc này như có hàng ngàn hàng vạn cây gậy đang đập vào lòng anh, nhưng anh lại không thể kêu đau. Anh kéo va ly vào nhà, chán nản ngồi lên sofa. Hai mắt anh vô thức mở to, ánh mắt anh đờ đẫn nhìn chằm chằm vào một góc nhỏ bên cạnh sofa, đó là một chiếc bàn, trên bàn đang đặt một tấm ảnh anh chụp chung với Lôi Vận Trình.
Anh vốn tưởng rằng sẽ bị Lôi Khải và Phong Hạo trừng phạt suýt chết, đúng là hai người đó đến nhanh như gió nhưng lại không hề chạm vào anh dù chỉ một chút, nhưng cũng chính thái độ đó lại khiến trong lòng anh hối hận và khó chịu còn hơn là đánh anh nữa!
…
Lôi Khải tìm được Lôi Vận Trình ở một bờ sông, gió thổi lạnh đến thấu xương, cô ngơ ngẩn ngồi trên một tảng đá nhìn về mặt sông phía xa xa. Không biết cô có khóc hay không, nhưng cô vẫn ngồi bất động ở đó nhưng một pho tượng. Phía bên kia, có một người cũng giống như thế, đã ngồi đó thật lâu chăm chú nhìn cô.
Lục Tự vứt hộp thuốc lá trống rỗng vào thùng rác bên cạnh xe, anh ta hút hết điếu thuốc rồi mới lấy hết dũng khí bước đến.
Chiếc áo khoác dày của nam khoác lên vai cô, Lôi Vận Trình cảm thấy suýt chút nữa bản thân đã bị đè bẹp. Lục Tự nhét hai tay cô vào trong tay áo khoác, anh ta kéo khóa áo lên tận cổ để ngăn gió lạnh, toàn bộ quá trình đó, Lôi Vận Trình giống như một con rối bằng gỗ để mặc anh đùa bỡn.
Lục Tự ngồi xổm xuống, anh ta ngẩng đầu nhìn đôi gò má hồng hồng và bờ môi trắng bệnh vì lạnh của cô, anh ta vươn hai tay áp lên mặt cô, anh ta muốn truyền độ ấm từ trên người mình cho cô. “Thật sự xin lỗi, nếu có thể, tôi cũng không muốn để em xem những thứ đó, chỉ là tôi…”
Mặt sông đã đóng băng, có một đứa bé đang học trượt tuyết trên đó, đứa bé ngã sấp rồi lại đứng lên, ngã đau quá nên khóc ầm lên, sau đó lại lau nước mắt tiếp tục cẩn thận trượt trên mặt băng. Lôi Vận Trình chăm chú xem cảnh tượng đó.
Cô muốn nói gì đó, nhưng đôi môi đã bị đông cứng, không mở miệng được. Cô hơi dùng sức, lại rất đau.
Ngón tay Lục Tự vuốt nhẹ môi cô, “Trả lời tôi một tiếng được không, em như vậy khiến tôi rất lo lắng, em có thể mắng tôi, tôi biết em hận tôi.”
Lôi Vận Trình chuyển tầm mắt, đôi mắt trong sáng dừng lại trên gương mặt của Lục Tự. “Tôi không hận anh, nếu Hạ Viêm Lương muốn dùng thứ đó để chia rẽ tôi và anh ấy, thì tốt thôi. Nếu anh cho rằng như vậy tôi và anh có thể ở bên nhau, thì tôi có thể nói cho anh biết, không có chuyện đó đâu.”
Ánh mắt Lục Tự còn mù mịt hơn cả thời tiết vào lúc này, anh ta trầm mặc nhìn cô, không hề nói bất kì câu nào.
Lôi Vận Trình nở một nụ cười gượng. “So với Phong Ấn, thủ đoạn nhỏ đó của anh hoàn toàn không làm tổn thương tôi, cho nên anh không cần phải áy náy.”
Lần đầu tiên, Lục Tự phát hiện bản thân không dám nhìn thẳng vào mắt cô, anh ta hoảng hốt chuyển ánh mắt sang hướng khác, đúng lúc lại nhìn thấy Lôi Khải đang đứng cách đó vài bước. Vẻ mặt anh ta sa sầm xuống, sau đó lại đứng lên. “Lôi tiên sinh.”
Vừa nghe Lục Tự gọi vậy, mi tâm Lôi Vận Trình lập tức cau lại, hai tay đã đông cứng của cô nắm chặt, nhưng cô vẫn không quay đầu lại.
Lôi Khải sờ sờ cằm. “Có thể cho tôi và con bé nói chuyện riêng một lúc được không?”
Lục Tự thức thời nhường không gian lại cho hai người, Lôi Khải thong thả bước đến trước mặt Lôi Vận Trình, còn Lôi Vận Trình, ngay cả đầu cô cũng không dám ngẩng lên. Cô nhìn đôi giày màu đen trước mắt, trong đầu trống rỗng. Cô không biết vì sao bỗng nhiên Lôi Khải lại xuất hiện bất ngờ ở đây, rõ ràng trong điện thoại cô che giấu tốt đến như thế.
Hai người cứ im lặng trong không gian trầm mặc như thế, sự bướng bỉnh của cô cuối cùng cũng khiến Lôi Khải không khỏi thở dài, ông vươn tay xoa xoa đầu cô. “Con là con gái của bố, làm sao bố có thể không biết con xảy ra chuyện được chứ.”
Nước mắt Lôi Vận Trình bỗng chốc tuôn rơi tí tách, tạo thành từng mảng thẩm đậm trên chiếc áo khoác dày.
Dường như cuối cùng cô cũng tìm được một lý do không đáng xấu hổ để khóc, đầu Lôi Vận Trình dựa vào ngực Lôi Khải, đây lần đầu tiên cô phóng thích nước mắt nhiều như thế. Cách đó không xa, Lục Tự đang đứng đưa lưng về phía họ nghe tiếng khóc đau xé lòng của cô, trong lòng anh ta đau đớn. Trên mặt anh ta không có bất kì biểu cảm gì, chỉ hít thở thật sâu.
Nếu lúc hít không khí lạnh như băng này vào trong thân thể lại có thể đóng băng cả trái tim của anh ta, thì thật là tốt biết bao.
…
Hạ Viêm Lương ngồi ở “Mật Luyến” chờ Phong Ấn rất lâu mà vẫn không thấy anh đến, gọi điện thoại cho anh lại không được, cuối cùng cô ta đành phải dẫn Linh Linh về nhà. Không được gặp bố, vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt Linh Linh, suốt trên đường về cô bé không hề nói cười gì với Hạ Viêm Lương, khi về đến nhà cô bé lại ném đầy thức ăn trên nền đất, phòng thì lại bị con bé quậy lung tung. Đây không phải là lần đầu tiên Linh Linh nổi giận, Hạ Viêm Lương đã làm quen với chuyện này từ rất lâu, cô ta đứn