Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342401

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2401 lượt.

g một bên chờ cô bé phát tiết thoải mái xong mới bước đến bắt đầu dọn dẹp.
Cô ta không hề trách cứ một lời nào, Linh Linh thì được nước lấn tới, cô bé cứ tùy tiện với đại thứ gì đó gần nhất ném đến chỗ Hạ Viêm Lương. Cô ta không tránh kịp nên vật đó đập vào giữa trán, chiếc cốc rơi trên mặt đất bể thành những mảnh nhỏ.
Tay Hạ Viêm Lương đè vết thương lại, cô ta vội vàng chạy vào toilet, có máu chảy nhưng không nghiêm trọng lắm. Một tay cô ta cầm khăn đè lên miệng vết thương cầm máu, cô ta cúi đầu nhìn lòng bàn tay đang dính đầy vệt máu, bỗng nhiên cô ta lại có cảm giác cả tinh thần lẫn thể xác đều mệt mỏi.
Linh Linh bước đến, cô bé đứng ở cửa thở hổn hển, vùng ngực phập phồng, trợn to mắt thét lên.
“Con muốn bố! Con muốn gặp bố! Mẹ nói dối! Bố không hề đến!”
“Linh Linh ngoan, lát nữa bố sẽ đến gặp chúng ta.” Hạ Viêm Lương mở vòi nước bắt đầu rửa sạch, cô ta tìm cao cầm máu dán lên trán.
Linh Linh nghe những lời này lại càng thêm tức giận nắm lấy tóc mình, Hạ Viêm Lương bước lên ngăn cản lại bị cô bé cắn mạnh vào tay.
Tay đau, nhưng cô ta lại không né tránh, cô ta chỉ dùng ngón tay dài luồng qua tóc con gái rồi vuốt nhẹ, giọng nói vẫn dịu dàng như trước. “Có phải muốn cắn mẹ chết không, nếu vậy sẽ không ai chăm sóc Linh Linh nữa đâu.”
Linh Linh không cắn nữa, nơi bị con bé cắn trên tay Hạ Viêm Lương nhanh chóng rướm máu, con bé rống lên bằng giọng nói khàn khàn. “Linh Linh muốn bố! Tại sao bố không về nhà?”
“Bởi vì tôi không phải là bố cháu!”
Tiếng mở cửa phòng vang lên, Phong Ấn với dáng vẻ lạnh lùng xuất hiện tại cửa.






Người sống trong thù hận
----- Tôi không phải là bố cháu.
Lần đầu tiên Phong Ấn nói với Linh Linh những lời này, cô bé đã hoàn toàn không tin đây là sự thật, vì thế lần đó cô bé mất bình tĩnh, lần thứ hai anh nói với Linh Linh điều này cô bé khóc suốt ba ngày ba đêm, lần thứ ba sau khi anh nói ra thì cô bé mất tích, lúc anh vội vàng chạy đến thì thấy Linh Linh đang ôm con búp bê anh tặng ngồi trên sân thượng chuẩn bị nhảy xuống. Hạ Viêm Lương khóc lóc cầu xin Phong Ấn đừng nói câu nói đó nữa, thậm chí cô ta còn làm ra hành động khiến người khác hoảng hốt y như thế, cô ta đứng cạnh con gái trên sân thượng với ngụ ý là sẽ cùng con bé kết liễu bản thân.
Cảnh tượng mẹ con tình thâm như thế lúc đó khiến mọi người ở đó rất cảm động, trên đời này, không có ai lại hoài nghi tình yêu thương vĩ đại của người mẹ đối với con mình. Linh Linh chẳng qua chỉ là một đứa bé, cô bé chỉ thầm nghĩ muốn một người bố mà thôi.
Nửa thân người nhỏ bé của Linh Linh đã nhoài ra ngoài lan can, trái tim của Phong Ấn như muốn nhảy bật lên cổ họng, sai lầm nhỏ này có thể gây ra hậu quả rất lớn. Ở phía bên kia, Hạ Viêm Lương quỳ xuống trước mặt mọi người cầu xin anh, cô ta khóc đến mức không kìm chế được. “Linh Linh là tính mạng của em, xem như em xin anh, em xin anh…”
Phong Ấn nhỏ giọng quát cô, mà bỗng nhiên Hạ Viêm Lương lại xoay người ôm lấy anh, ra sức hôn anh. Phong Ấn muốn đẩy cô ta ra thì tay lại bị cô ta nắm lấy vòng qua người mình. “Nói anh yêu em đi! Yêu Linh Linh! Dùng lời nói để bù đắp những tổn thương của con bé, Phong Ấn, em cầu xin anh, không có con bé em cũng không sống nổi nữa, hãy lừa con bé đi, xin anh…”
Lúc đó, Phong Ấn đã không còn lựa chọn nào khác, chỉ là anh không hề suy nghĩ, chính lời nói đó đã trở thành mầm mống tai họa lớn đến như thế về sau.

Vì thế khi Phong Ấn lạnh lùng xuất hiện ở cửa, Hạ Viêm Lương cũng không thấy bất ngờ.
Đôi con ngươi đen láy của Phong Ấn nhìn lướt qua cảnh tượng hỗn loạn này. Linh Linh nhìn thấy Phong Ấn thì lập tức trở về trạng thái mừng rỡ, cô bé tiến lên ôm lấy đùi anh, giống như vẫn chưa nghe được câu mà anh vừa nói. “Bố! Bố đến muộn rồi, Linh Linh chờ bố đến tận trưa.”
Hạ Viêm Lương kéo áo che khuất vết thương ở cánh tay, cô ta cong môi cười. “Sao anh lại đến đây?”
Phong Ấn nhếch môi cười lạnh, ánh mắt anh giống như một con dao nhỏ sắc bén quặp vào người cô ta, Hạ Viêm Lương vô thức lui về sau nửa bước. Còn Linh Linh thì vẫn ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt tràn ngập sự chờ mong, giống như một đứa con gái đang hân hoan chờ bố tặng quà.
“Bố ơi.” Linh Linh giương đôi môi nhỏ nhắn, ánh mắt cong lên gọi anh. Phong Ấn tháo từng ngón tay nhỏ bé đang víu lấy tay anh ra, giây phút này, tất cả sự chú ý của anh đều đang tập trung lên người phụ nữ trước mặt, anh không rảnh để bận tâm những chuyện khác.
Phong Ấn không nói lời nào tiến đến chỗ Hạ Viêm Lương, rõ ràng vẻ mặt của anh rất tẻ nhạt nhưng lại biểu cảm đó lại khiến cô ta lo sợ, nhưng cô ta không trốn tránh mà chỉ có thể đứng bất động một chỗ, thân thể dựa sát vào vách tường, chiếc cằm xinh đẹp hất lên, cố gắng duy trì dáng vẻ kiêu ngạo.
“Vào trong nói hay là nói trước mặt Linh Linh, cô chọn một đi.” Phong Ấn hỏi.
Đương nhiên Hạ Viêm Lương sẽ chọn phương án đầu tiên.
Cô ta gần như bị anh thô lỗ đẩy vào phòng, gót giày vướng phải tấm thảm khiến cô ta không chú ý ngã xuống q