Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342396

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2396 lượt.

nh, cả đời, đến chết!”
Khóe môi cô ta giương lên thành một nụ cười nhạt tàn nhẫn thê lương, bỗng nhiên trong lòng Phong Ấn bình tĩnh trở lại. Anh rũ mắt nhìn người phụ nữ chật vật nhưng vẫn xinh đẹp như trước kia, anh giơ tay vuốt ve mái tóc rối bù của cô ta, ánh mắt anh dừng lại ở miếng cao dán cầm máu trên trán cô ta, một lúc sau anh mới kéo tay cô ta ra.
“Thì ra tôi lại không hề biết rốt cuộc cô lại hận tôi đến như vậy, nhưng bây giờ tôi đã biết rồi.”
Anh cũng đã từng một lần trải cảm giác trong lòng tràn ngập sự thù hận khi phát hiện Hạ Viêm Lương và Lê Duệ phản bội mình, cho đến ngày hôm nay, anh mới nhìn thấy rõ, người cố chấp sống trong thù hận lại đáng thương đến như vậy.
Phong Ấn mở cửa, anh nhìn Linh Linh đang đứng ngoài cửa, sau đó lại trực tiếp đi vào phòng bếp, lúc quay trở về trong tay anh cầm theo một con dao sắc bén.
Hạ Viêm Lương lập tức đề phòng, cô ta kéo Linh Linh ra phía sau bảo vệ.
Phong Ấn nhét con dao vào trong tay cô ta, mũi dao hướng về phía bản thân. “Nếu cô cảm thấy, những điều tôi làm trong mấy năm nay vẫn không đủ trả nợ cho cô, thì cô có thể tiếp tục thay Lê Duệ đòi nợ tôi, lấy đi tất cả những thứ tôi đang có lúc này, hoặc là bây giờ cô có thể hủy hoại tất cả những thứ mà tôi đang có, tôi không thể làm Lê Duệ sống lại được, tôi biết, cậu ấy luôn canh cánh ở trong lòng vì lý do thị giác mà không thể làm phi công được, bây giờ, dao đang ở trong tay cô, chỉ cần cô ra tay thì có thể báo thù cho cậu ấy rồi, nếu một con mắt không đủ thì cô có thể móc cả hai mắt tôi ra để truy điệu cậu ấy, nếu làm như thế mà sự thù hận trong lòng cô vẫn không thể dừng lại…”
Trước mặt cô ta, Phong Ấn cởi từng chiếc cúc áo sơ mi, bộ ngực rắn chắc của anh lộ ra, ngón tay chỉ vào ngực. “Tôi lấy sinh mệnh của mình, trả lại cho cô, trả lại cho con gái của các người, cho đến khi nào các người cảm thấy đủ.”
Hạ Viêm Lương mím môi, cô ta căm hận trừng mắt nhìn anh, tay hơi dùng chút lực, đầu dao đâm vào ngực anh, ngay lập tức có máu chảy ra. “Anh cho rằng tôi không dám sao?”
Khóe môi Phong Ấn giật giật. “Có dám hay không, đó là chuyện của cô, tôi chỉ cho cô một cơ hội duy nhất vào lúc này, chỉ cần tôi còn có thể đạp cánh cửa này ra, Hạ Viêm Lương, cô đừng mơ tưởng sẽ nhận được gì ở tôi nữa, cuộc đời này, ngoại trừ tôi không cưới, nếu có cưới, cũng chỉ cưới một mình Lôi Vận Trình, ngoại trừ khi tôi chết, cô mới có thể tìm được cơ hội tổn thương đến cô ấy, còn không, thì một sợi tóc của cô ấy cô cũng không chạm vào được.”
Tình cảnh như thế, Phong Ấn như thế khiến Linh Linh ngay cả khóc lớn tiếng cũng không dám, cô bé che miệng im lặng rơi lệ. Đó cũng chính là ấn tượng cuối cùng của Phong Ấn đối với Linh Linh, từ sau đêm đó cô bé không nhìn thấy Phong Ấn nữa.






Kháng cự
Phong Ấn và Lôi Vận Trình chia tay, nói chính xác hơn là anh bị Lôi Vận Trình đá.
Sau khi trở về quân đội từ ngày hôm đó, Lôi Vận Trình đóng cửa ở trong ký túc xá những ba ngày mới ra khỏi cửa, ngoại trừ dáng vẻ bên ngoài hơi tiều tụy, thì nhìn thoáng qua cô không có bất kì sự thay đổi này, ngay cả đôi mắt cũng không hề sưng đỏ.
Lúc tập hợp thấy cô, ánh mắt Phong Ấn đều hiện lên ánh sáng màu xanh, suýt chút nữa anh đã quên luôn chuyện hạ lệnh. Trên xe không vụ anh ngồi bên cạnh cô, anh căng thẳng mức lòng bàn tay đầy mồ hôi. “Trình Trình… Em khỏe không?”
Lôi Vận Trình nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, một tay cô ôm mũ, một tay cô cố ý vuốt cây súng đặt ở bên hông. Phong Ấn biết, nếu đổi lại đây là một nơi khác, nhất định cô sẽ cực kì muốn dùng cây súng này bắn chết anh.
Phong Ấn gật đầu nhẹ. “Cùng ăn cơm trưa nhé?”
Lôi Vận Trình đeo kính mát lên, cô đi ngang qua người anh cứ như cô không hề nghe thấy gì, người bảo dưỡng bên cạnh cúi đầu cười trộm, Phong Ấn đưa mắt nhìn mới chịu tiếp tục làm việc.
Phong Ấn cứ đi theo phía sau cô, anh duy trì khoảng cách sau cô vài bước, Lôi Vận Trình cầm mũ thong thả đi đến xe không vụ. Lục Tự cũng đang ngồi trên đó, anh ta đang tán dóc cùng với vài phi công khác, không biết cả nhóm nói chuyện gì thú vị mà cười ngả cười nghiêng, có người thấy Lôi Vận Trình đi đến thì vẫy tay với cô.
“Đến đây ngồi này, tán dóc cho vui.”
Vừa đúng lúc chỗ ngồi bên cạnh Lục Tự còn trống, Lôi Vận Trình cứ tự nhiên gia nhập vào đám người của bọn họ. Phong Ấn bước thẳng vào băng ghế sau ngồi xuống, anh mím môi nhìn cô, trong lúc vô tình lại mắt đối mắt với Lục Tự, cả hai người đều không né tránh. Trên môi Lục Tự hiện ra nụ cười với hàm ý như lúc trước, mà sau đó, vẻ mặt anh ta dần dần lại biến thành như cười như không, ánh mắt nhìn Phong Ấn lại càng hiện lên vẻ chế giễu, chế giễu rằng cuối cùng anh ta cũng chờ đến ngày này: Lôi Vận Trình không bao giờ là của Phong Ấn anh nữa.
Phong Ấn nhẹ nhàng dựa lưng vào ghế ngồi, tay anh đặt dưới mũ lặng lẽ nắm chặt lại.
Lúc ở căn tin ăn cơm cũng giống như vậy, anh vẫn chưa kịp bưng khay cơm đến gần cô thì Lôi Vận Trình đã chạy đến bàn của Tiểu Tô và Hướng Bắc Ninh