Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2509 lượt.
h chóng nhìn chằm chằm vào con số 705 ở phần đuôi, sau đó cô đẩy mạnh van tăng lực.”
Phong Ấn quay đầu nhìn cô một lần, sau đó vượt ngang lần thứ hai, không phóng ra? Anh điều khiển máy bay cấp tốc lao vút lên mấy nghìn mét. Lôi Vận Trình vẫn bám sát anh như trước, trong lòng anh chỉ âm thầm nói: Đã biết em sẽ như vậy.
Hệ thống vừa thông báo có khả năng sắp bị phong tỏa, trong lòng Phong Ấn vừa nhẩm tính, anh sửa lại góc độ rồi lao xuống mặt đất. Lôi Vận Trình không có sự lựa chọn nào khác mà lao xuống theo anh, hơn nữa tốc độ đuổi theo anh của cô càng lúc càng nhanh. Cô đổ mồ hôi, bàn tay nắm chặt cần điều khiển.
“706, nếu có vấn đề thì có thể báo cáo bất kì lúc nào.” Phong Ấn hơi lo lắng, động tác như thế khiến cho cột sống phải chịu đựng áp lực G(1) gấp mấy lần, lực thắng tay và bánh lái cũng sẽ nặng như một quả cầu sắt, những điều đó đối với một phi công nữ thì cần thiết phải có một thân thể vô cùng khỏe và tố chất cực kì tài năng mới có thể chịu đựng được.
(1) G: Gia tốc là đại lượng vật lý đặc trưng cho sự thay đổi của vận tốc theo thời gian. Nó là một trong những đại lượng cơ bản dùng để mô tả chuyển động. Cũng như vận tốc, gia tốc là đại lượng hữu hướng (vector).
“706 tất cả đều bình thường.”
Phong Ấn bay đến độ cao nhất định, Lôi Vận Trình vẫn bám sát theo anh không tha, vừa điều chỉnh lại tốc độ bay bình ổn thì hệ thống liền nhấp nháy ngọn đèn màu đỏ, thông báo anh đã bị bao vây, Phong Ấn không khỏi bật cười, “Nắm bắt thời gian tốt lắm.” Tốt đến mức khiến anh ngạc nhiên.
Lôi Vận Trình kéo kính che mặt xuống thở phào một hơi, “Đừng quá xem thường tôi.”
Phong Ấn cười khẽ, “01, 705 đề nghị diễn lại.”
Phòng quan sát chỉ huy: “Có thể diễn lại.”
…
Cầu thang mạn hạ xuống, bảo dưỡng Kỷ Dịch với nụ cười dịu dàng bước lên: “Thế nào?”
Lôi Vận Trình tháo mũ bảo hộ xuống, “Máy bay thì không có vấn đề gì, động lực rất mạnh, nhưng mà đại đội trưởng thật sự là rất đả kích sự tự tin của người khác.”
Kỷ Dịch cười rộ lên. “Cô có chuyên môn.”
Lôi Vận Trình gật gật đầu: “Áp lực quá lớn.”
Phong Ấn chờ Lôi Vận Trình mang mũ bảo hộ đến, anh giơ ngón cái lên với cô, Lôi Vận Trình nhếch môi đầy kiêu ngạo. “Sẽ không hủy bỏ tư cách của em chứ?”
“Mục đoàn chỉ đích danh muốn rèn luyện em, anh nào dám hủy bỏ.”
Lôi Vận Trình chớp chớp mắt, sau đó gương mặt lại phồng lên, “Anh đừng làm em sợ!”
Đến tối, Lôi Vận Trình bị Phong Ấn kéo đến một căn phòng không có người, cửa vừa đóng lại anh liền xoay người ôm lấy cô rồi bắt đầu hôn, môi anh phủ lên môi cô hôn cuồng nhiệt. “Đây là phần thưởng dành cho biểu hiện xuất sắc mà em đã thể hiện hôm nay, đủ chưa?”
“Vẫn còn ít quá.” Lôi Vận Trình ghé sát vào người anh, kéo cổ anh xuống hôn thắm thiết.
Kiểu yêu đương vụng trộm cuồng nhiệt này dường như luôn luôn khiến ngọn lửa dục vọng của hai người cuộn trào, làm họ khó chịu không ngừng, nhất là Phong Ấn, Tiểu Trình Trình thơm ngon như thế mà anh lại không thể ăn được, anh kiềm chế đến mức thân thể phát đau.
“Ngày mai cuối tuần rồi, Trình Trình, chúng ta ra ngoài đi…” Phong Ấn vùi đầu vào gáy cô, giọng nói khàn khàn, hơi thở nóng rực phả trên da cô.
Nhưng mà Mục Phong lại tăng lịch huấn luyện khiến bọn họ không thể không tiếp tục nhẫn nại.
“Mục đoàn, chú thật sự sẽ lấy mạng cháu đó.” Tay Phong Ấn che phủ ánh mắt không kìm được mà kêu gào, Mục Phong lại không hiểu gì hết.
Lôi Vận Trình cúi đầu cười trộm không ngừng. “Nhịn thêm chút nữa đi.”
…
Do tình hình thời tiết nên kế hoạch phi hành ban đầu bị hủy bỏ và sửa thành buổi huấn luyện trong bể bơi. Quân y hàng không cầm một cây thước bản nhỏ và một chiếc đồng hồ dạy học trên bờ, các phi công phải dựa theo quy định bơi liên tục trong hồ bơi, không có sự đồng ý thì tuyệt đối không được dừng lại. Bơi lội là sở trường của Lôi Vận Trình, nhưng bơi không ngừng như thế này thì thể lực của cô cũng cạn kiệt.
“Lôi Vận Trình, kiên trì một chút! Không thể dừng lại.”
Quân y hàng không gõ gõ vào mũ bơi của cô thúc giục, Lôi Vận Trình hít thật sâu, cắn răng kiên trì.
…
Dừng! Nghỉ ngơi ba mươi phút, sau đó sẽ tiến hành mục kế tiếp.” Quân y hàng không nhắn nhủ một tiếng rồi tạm thời rời đi.
Lôi Vận Trình thử vài lần cũng không thể nào trèo lên bờ được, cuối cùng cô cũng bỏ cuộc, nửa dựa vào ven bờ thở gấp. Phong Ấn bơi đến, cánh tay chống người bật ngồi lên cạnh ao, anh với tay kéo khăn choàng lên người. “Không tới à? Có cần anh kéo em không?”
Lôi Vận Trình nghiêng đầu, đúng lúc nhìn thấy vẻ mặt chế giễu của anh, cô hừ một tiếng, cô dùng sức bật nhảy khỏi nước, nhưng do chân cô vẫn đẫm nước nên lại sơ ý trượt rồi ngã vào trong hồ bơi một lần nữa, nước bắn tung tóe. Vốn dĩ Phong Ấn muốn kéo cô lên theo phản xạ tự nhiên nhưng anh lại bị cô kéo xuống nước theo.
Phong Ấn đỡ cả người đang chật vật trong nước của cô lên bờ, sau đó chỉ nghe được tiếng mọi người reo hò vui vẻ vì người khác gặp họa, hơn nữa còn có người trêu chọc.
“Lôi Vận Trình, đừng gắng gượng, đạt được đến trình độ này của em thôi đã là rất giỏi rồi đó.