The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342512

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2512 lượt.

thế nào thì bay giờ bay thế đó.”
Ánh mắt Phong Ấn ra hiệu cho cô vòng ra phía sau máy bay, anh quay đầu nhìn xung quanh, Lôi Vận Trình cảm thấy kỳ lạ nên cũng nhìn xung quanh theo. “Anh đang nhìn gì vậy? Ơ -----”
Khi cô quay đầu lại thì cảm giác được môi đang nóng lên, ánh mắt bỗng nhiên mở to nhìn anh.
Phong Ấn mút nhẹ môi cô, sau đó nhanh chóng rời đi, biểu cảm trên mặt anh vẫn nghiêm túc như vậy, phảng phất cứ như hành động vừa rồi chính là chiến thuật hướng dẫn chứ không phải là một nụ hôn. “Cho em xả sự căng thẳng đấy, đừng làm anh thất vọng, chuẩn bị đăng kí đi.”
Lôi Vận Trình bất giác giương môi, “Vâng!”
Mặt trời vẫn chưa lên cao, chân trời vẫn còn nhuộm một màu đỏ như lửa. Phong Ấn đi đến máy bay của anh, Lôi Vận Trình thu hồi tầm mắt đang nhìn anh rồi hít sâu một hơi, đầu ngón tay cô chạm lên môi mình, dường như trên đó còn lưu lại độ ấm của môi anh. Đối với cô đó không chỉ là một nụ hôn, mà là một sự ấm áp.
Lôi Vận Trình mang theo tâm trạng như thế trở về máy bay của mình, bảo dưỡng đã đứng thành hàng chờ đợi. Kỷ Dịch thu lại nụ cười sâu xa trên môi, đứng nghiêm, giơ tay cúi chào.
Lôi Vận Trình chào lại.
Kỷ Dịch hé môi, giọng nói quá lớn khiến cô hoảng sợ. “Đồng chí cơ trưởng! Máy bay đã chuẩn bị xong, xin tiếp nhận!”
“Tiếp nhận máy bay.”
“Vâng!”
Một vài chiến sĩ bảo dưỡng nhanh chóng thả cầu thang mạn(2) xuống , Lôi Vận Trình đội nón bảo hộ trèo lên máy bay ngồi vào khoang điều khiển, Kỷ Dịch cũng đi theo trèo lên cầu thang mạn làm kiểm tra cuối cùng. “Cô là nữ phi công đầu tiên của đội chúng tôi, chúng tôi cũng tin vào cô như đại đội trưởng.”
(2) Cầu thang mạn: Cầu thang nằm bên sườn máy bay
Lôi Vận Trình hơi đỏ mặt, cuối cùng vẫn cảm thấy lời nói của Kỷ Dịch ám chỉ gì đó, không phải là… Vừa rồi ông ta đã thấy gì chứ?
“Tôi không nhìn thấy gì cả, đồng chí phi công, chuẩn bị cất cánh đi.” Kỷ Dịch mỉm cười với cô rồi bước xuống cầu thang mạn.
Cửa buồng lái chậm rãi hạ xuống, Lôi Vận Trình giương môi cười, cài dây nón và đai lưng. “706 đã chuẩn bị xong, đề nghị đẩy ra ngoài.”
Chỉ huy ngồi trên đài quan sát: “Cho phép đẩy ra ngoài.”
Máy bay của Lôi Vận Trình chậm rãi được đẩy ra đường băng đợi lệnh, chiếc may bay đang đỗ chỉnh tề ngang cô chính là chiếc máy bay của Phong Ấn.
Kênh thông tin truyền đến thanh âm của cố vấn khí tượng: “Hướng gió nam lệch về tây, tốc độ gió chậm 1 mét/giây, bầu trời trong, không vực Không quân XX có mây trắng, thông báo hoàn tất.”
Cố vấn Rađa tiếp tục đề xuất thông báo: “Trạm rađa mặt đất báo cáo, bên trong hành lang phi hành đã thực thi kiểm soát hàng không, không vực mát mẻ, thông báo hoàn tất.”
“705/706 chuẩn bị ổn thỏa, đề nghị cất cánh.”
“705/706 đã rõ.”
Mặt trời mọc, ánh nắng ban mai tươi sáng nhất bỗng chốc bao phủ khắp mọi nơi.
Lôi Vận Trình kéo mặt kính bảo hộ trên mũ xuống, theo bản năng, cô nhìn về phía Phong Ấn, hai người cũng giơ ngón tay cái lên ra hiệu cho nhau, cảm giác khẩn trương vừa nãy của cô bỗng chốc đã biến mất hoàn toàn vào lúc này.
Đây là hình ảnh mà trong lòng cô đã ấp ủ không biết bao nhiêu lần, vì ngày hôm nay cô đã sớm chuẩn bị với dáng vẻ hoàn mỹ nhất để thực hiện ước mơ trong lòng.
Lôi Vận Trình kéo cần điều khiển, đẩy mạnh van hết lực, nới lỏng lực ma sát của bánh xe, máy bay bắt đầu trượt về phía trước, đạt đến tốc độ nhất định mới đưa tay kéo, thu hồi bộ bánh của máy bay.
Hai chiếc máy bay đồng thời gào thét cất cánh bay lên bầu trời.
Chờ cho đến khi bay lên không vực, đóng buồng bánh đáp tiến vào trạng thái phi hành, Phong Ấn mới nghiêng đầu phía sau cánh trái nhìn về phía Lôi Vận Trình, đôi con ngươi ẩn sau lớp kính lọc trở nên thuần thục sâu sắc.
Cuối cùng đã đến ngày này, cô gái ngày hôm đó giơ cao mô hình báy may chiến đấu tuyên thệ sẽ đích thân điều khiển nó, cuối cùng cô đã thực hiện được lời thề của mình, bao gồm của tình yêu cuồng nhiệt mà cô dành cho anh vẫn như trước.
Bốn năm, lời hẹn ước đã thành hiện thực, đúng như lời cô nói, anh với cô không phải là ảo giác, cô đã dùng bản thân để đặt cược chỉ vì muốn có được tình cảm của anh.
“706 nghe xin trả lời.” Phong Ấn hơi ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời chói chang, hôm nay bầu trời là anh, Lôi Vận Trình sẽ chỉ là của anh, anh sẽ cố gắng hết sức để đem đến cho cô tất cả những gì cô mong muốn.
“706 đã nghe.”
“Độ cao 9000, tốc độ 800, hướng bay 155.”
“706 đã rõ.” Lôi Vận Trình nghe theo lệnh kéo cần điều khiển, đầu máy bay nhếch lên thành độ dốc, đẩy mạnh van tăng tốc bay lên không trung.
Lục Tự ở phòng chỉ huy, trên mặt không hề có biểu cảm gì nhìn hai đốm sáng trên màn hình, Mục Phong gỡ tai nghe xuống đóng cửa sổ biểu thị trên màn hình. “Quan hệ của Lôi Vận Trình và Phong Ấn khá tốt nhỉ, nghe nói hai nhà đã có quan hệ mấy đời?”
“Quan hệ mấy đời?” Lục Tự mỉm cười, anh ta gật đầu dối lòng. “Phong đại đội trưởng và anh trai của Lôi Vận Trình là bạn từ nhỏ.”
“Thanh mai trúc mã à, khó trách ánh mắt Lôi Vận Trình nhìn Phong Ấn lại nhiệt huyết như thế, Phong Ấn cũng rất chiếu cố cô ấy.