Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342504
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2504 lượt.
Ơ? Cháu gái họ ngoại của Ngũ chính ủy không phải là bạn gái của Phong Ấn sao? Thằng nhóc này không sợ bạn gái ghen à?” Mục Phong cười hề hề.
Lục Tự trầm ngâm, “Phong đại đội trưởng là người mà Lôi Vận Trình đã ngưỡng mộ từ nhỏ.”
Mục Phong bừng hiểu gật gật đầu, “Thằng nhóc này số tốt thật đấy, bên cạnh lúc nào cũng có con gái đẹp, Lục Tự, cậu cũng nên lo lắng cho chuyện cá nhân mình đi chứ?”
Lục Tự nhếch môi, “Từ từ sẽ đến thôi.”
“705 gọi 01, đã đến không vực diễn tập, phát hiện mục tiêu, đề nghị tấn công.” Thanh âm Phong Ấn truyền đến từ tai nghe.
Mục Phong nhìn màn hình, mở microphone ra. “705, có thể tấn công.”
“705 đã rõ.” Phong Ấn đổi kênh, “706 nghe xin trả lời.”
“706 đã nghe.”
“Tên lửa từ xa KX2, chuẩn bị ba mươi giây.”
“706 đã rõ, mục tiêu đã định, tên lửa từ xa KX2 đã chuẩn bị ổn thỏa, đề nghị phóng ra.” Lôi Vận Trình mở nắp an toàn, ngón tay cô đặt lên nút khởi động.
“Có thể phóng ra.”
Lôi Vận Trình ấn xuống nút khởi động, cùng lúc đó ở phòng chỉ huy, Mục Phong nhìn số liệu trên màn hình hiển thị đã nhắm trúng mục tiêu bèn cười rộ lên, lấy ly nước trên bàn uống một hớp. “Lôi Vận Trình này không tệ nha, nhìn yếu đuối nhưng thực sự là một cô gái cay xè đây, cậu có thể cân nhắc được rồi đó, nước phù sa không dành cho tá điền bên ngoài.”
“Mục Đoàn trưởng cứ nói đùa, Phong đại đội trưởng quản lí cô em gái này rất chặt.” Lục Tự giương môi nở một nụ cười khó hiểu, nhưng lại mang theo một chút sự đau khổ không dễ phát hiện.
Mục Phong vung tay, “Quản lí chặt nhưng không phải là không ăn được, nếu thật sự không được thì cứ nói, tôi sẽ giúp cậu, đây là lệnh, cậu ấy có thể không nghe sao?”
Lục Tự nghiêm mặt, “Vậy… Cám ơn Mục Đoàn trưởng.”
Chuyển biến
Việc Hướng Bắc Ninh rất ưu tú mọi người đã biết từ trước, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận định cậu ấy là mẫu người không hề đơn giản, vì thế câu ấy được sắp xếp đến đại đội phi hành số hai của Lục Tự.
Ở trung đoàn hai, Lôi Vận Trình ngày càng trở thành nhân vật trung tâm khi cô luôn thu hút được ánh mắt của mọi người, có thêm hai thành viên tiềm năng như thế khiến cuộc sống của Đoàn trưởng Mục Phong càng thêm tươi đẹp.
“Ba tháng sau sẽ có đợt diễn tập, trung đoàn hai sẽ cử ra tám phi công để tham dự.” Mục Phong đang cặp tư liệu liên quan trước đèn chiếu để truyền đạt cho mọi người. “Mỗi một lần là bốn đấu bốn, người thua cuộc sẽ trực tiếp rời khỏi trận đấu, đối với sư đoàn, những cái tên được xác định sẽ có mặt trong cuộc diễn tập lần này cũng không nói lên điều gì cả, bây giờ, trước tiên tôi sẽ tạm thời sắp xếp diễn tập thử một lần, để xem thành tích diễn tập thử này như thế nào rồi mới quyết định tám người tham gia. Đại đội ba có nhiệm vụ khác nên không tham gia đợt diễn tập lần này, cho nên chỉ có thể lựa chọn thành viên từ đại đội một và hai, Phong đại đội trưởng, Lục đại đội trưởng.”
“Có!” Phong Ấn và Lục Tự đồng thời đứng lên.
Phong Ấn hơi nhếch môi, một loại tràn ngập tự tin về tài năng tiềm ẩn bỗng chốc biểu lộ ra ngoài, khiến người nhìn như Lôi Vận Trình ngẩn ngơ say đắm một lúc.
Danh sách tham gia diễn tập thử được công bố, không có gì bất ngờ, cái tên Lôi Vận Trình nghiễm nhiên giành được một vị trí ở mặt trên. “Có vấn đề gì không?” Phong Ấn hỏi.
“Không có! Tôi cam đoan sẽ không để đại đội trưởng mất mặt!” Lôi Vận Trình nghiêm người cúi chào, trong ánh mắt cô tràn ngập vẻ hân hoan chiến đấu của một quân nhân.
Cuộc huấn luyện trước đợt diễn tập thử ngay lập tức được bắt đầu, trong đó đương nhiên cũng bao gồm cả huấn luyện thể lực, sinh lực của toàn trung đoàn dường như đều tập trung cho cuộc chuẩn bị diễn tập thử lần này.
Ở độ cao mấy nghìn mét, một đoàn máy bay chiến đấu F-8 bay qua với tốc độ cực nhanh, lúc máy bay chiến đấu gần như đã tóm được kẻ địch thì bỗng nhiên chỉ ập vào khoảng không, tiếp theo đó là động tác nhào ngang đẹp mắt, lệch khỏi hướng bay dự kiến ban đầu thoát ra ngoài.
Mục tiêu trốn thoát, Lôi Vận Trình nhíu mày.
“Phía trên, 706.” Phong Ấn nhắc nhở cô.
Lôi Vận Trình ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy Phong Ấn đã ở trên đỉnh đầu cô không biết tự bao giờ.
“Quá nhanh, tôi không đuổi kịp.”
Thanh âm thất thủ của cô truyền đến, Phong Ấn trầm ngâm một lúc. “Tôi sẽ làm mẫu cho đồng chí một lần nữa, 706, một lần cuối cùng, nếu tôi vẫn không thấy được sự tiến bộ, tôi buộc phải hủy bỏ tư cách diễn tập thử lần này của đồng chí.”
Quá tuyệt tình mà, Lôi Vận Trình chu miệng. “706 đã rõ.”
Huấn luyện cùng với Phong Ấn, Lôi Vận Trình mới cảm nhận được bản thân giống như một đứa bé vừa chào đời, ngay cả khi Phong Ấn lề mề, cô cũng không cách nào đuổi kịp theo anh.
Khi hệ thống máy bay thông báo cô đã bị bao vây, Lôi Vận Trình không thể không khâm phục kỹ thuật phi hành của Phong Ấn, cô phục anh sát đất.
“706, hãy tin vào bản thân.” Phong Ấn cổ vũ cô đúng lúc. “Mở to mắt một chút, giữ chặt lấy nó, không để nó chạy thoát.”
“706 đã rõ.” Lôi Vận Trình hít sâu, ánh mắt cô nhan