Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342497

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2497 lượt.

ắm trúng ai anh có thể làm tham mưu cho em.”
Bốn chiếc máy bay chiến đầu gào thét bay qua trên đỉnh đầu của bọn họ, Lôi Vận Trình chỉ vào chiếc máy bay dẫn đầu khiêu khích. “Vậy thì người đó đi.” Phong Ấn chớp chớp mắt. “Ăn cơm trước đã.”
Lôi Vận Trình nhìn vẻ mặt không bình thường của anh, cô bĩu môi, có vậy cũng không vui? Thật sự không nên trêu chọc mà.
Đến giờ hoạt động về tối của club, rốt cuộc Lôi Vận Trình mới biết vì sao biểu cảm trên gương mặt của Phong Ấn lại lạnh như băng như thế. Lục Tự và một vài người cùng lúc bước vào, vừa đúng lúc chạm phải ánh mắt kinh ngạc của Lôi Vận Trình.
Anh ta dừng lại một lúc, cong môi lên, tùy tiện lấy một quyển sách trên giá rồi lập tức bước đến chỗ đối diện với cô ngồi xuống, sau đó chống cằm nhìn cô. “Thấy tôi thì bất ngờ sao em gái niềng răng?”
Lối xưng hô này khiến ánh mắt kinh ngạc ban đầu của Lôi Vận Trình ngay lập tức chuyển thành căm ghét, Lục Tự cười: “Nói sao đi nữa tôi cũng là cấp trên của em, cấp trên hỏi em đó, em phải trả lời.”
Lôi Vận Trình mấp máy môi: “Tôi không biết nên nói gì với anh.”
“Nếu hôm nay tôi không bay, nói không chừng người đi đón em là tôi, em cũng thật là biết chọn ngày.” Lục Tự tiện tay lật sách, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía Lôi Vận Trình.
Lôi Vận Trình bị anh ta nhìn chằm chằm thì cực kì không thoải mái, ánh mắt anh ta nhìn cô vô cùng giống lần đầu tiên gặp nhau, ánh mắt mang theo ý tràn ngập hứng thú và tỏ rõ vẻ phải đoạt cho bằng được.
Lôi Vận Trình đóng sách lại, trước khi cô đứng dậy Lục Tự đã vươn tay đặt lên sách của cô. “Tôi dùng mọi cách để được đến đây là vì em, em thấy tôi vất vả như thế, có thể đừng dùng ánh mắt thù địch như vậy nhìn tôi được không?”
Lôi Vận Trình cong môi cười lạnh, liếc nhìn anh ta một cái rồi xoay người rời đi.
Bên ngoài club cô gặp được Phong Ấn, cô cau mày trừng mắt với anh. “Lục Tự không cùng đội với anh à?”
Cô kể chuyện vừa rồi cho Phong Ấn nghe, Phong Ấn cười gượng lắc đầu. “Cậu ấy đùa với em đấy, cậu ấy đến đây là bởi vì có lệnh của cấp trên, hơn nữa là đến sớm hơn em, chỉ có thể nói là hai người rất có duyên.”
“Phong Ấn! Anh đừng nói những lời khiến người khác chán ghét như vậy được không?” Lôi Vận Trình không vui, cô giống như một con sư tử nhỏ nổi giận.
“Có anh ở đây cậu ấy sẽ không làm gì em đâu, tin anh đi.” Lúc nói những lời này, ánh mắt của Phong Ấn đã bắt đầu lưỡng lự. “Người mà em chỉ trên chiếc máy bay lúc chiều chính là cậu ấy, nếu anh mà là tư lệnh của Quân khu, anh sẽ điều cậu ấy đi ngay lập tức.”
Lôi Vận Trình nhìn anh giống như vừa phát hiện ra một đại lục mới, Phong Ấn hơi chột dạ sờ sờ mặt. “Sao nhìn anh dữ vậy?”
Lôi Vận Trình chậm rãi nhoẻn miệng, vẻ thành một nụ cười xảo quyệt. “Phong Ấn, anh thật sự rất nổi loạn.”
Phong Ấn chậc lưỡi một tiếng, không hề dịu dàng mà gõ đầu cô. “Không phân lớn nhỏ!”
Lôi Vận Trình xoa xoa đầu. “Vậy sao anh không nói sớm cho em biết anh ta ở đây?”
“Anh không nói thì sớm muộn gì em cũng biết.”
“…”
Dưới cái nhìn chăm chú như cười như không của cô, Phong Ấn sờ sờ chóp mũi, anh không được tự nhiên day day cổ. “Anh không thích nói về cậu ấy với em, anh chỉ hận không thể để em không quen biết cậu ấy.”
Lôi Vận Trình khẽ nhíu mày, Phong Ấn giơ ngón trỏ chạm vào chiếc mũi nhỏ nhắn của cô. “Nghiêm túc một chút.”
“Đau đó!” Cô sờ mùi oán giận, Phong Ấn vừa định mở miệng thì nhìn thấy Lục Tự.
“Đại đội trưởng đang cùng tiểu đồng chí đơn độc trao đổi gì đó?” Lục Tự chế giễu, anh ta đang khoanh tay trước ngực.
Phong Ấn nhanh nhẹn nở một nụ cười: “Muốn nghe không? Hoan nghênh gia nhập.”
Nghe cái gì? Nghe bọn họ liếc mắt đưa tình thế nào à? Lục Tự nở nụ cười lạnh, “Không có hứng thú nhìn hai người tán tỉnh nhau, nhưng mà tôi nhắc nhở cậu nên chú ý cử chỉ của bản thân.”
Lục Tự xoay người bước vào, nụ cười trên mặt Phong Ấn thật sự khiến anh ta cảm thấy chướng mắt.
Vũ khí lớn nhất của người đàn ông này không phải tình cảm của Lôi Vận Trình, mà là sự hiện diện của cậu ta từ thuở nhỏ đến giờ của cô ấy. Ngay cả khoảng thời gian sáu năm trống rỗng của bọn họ cũng đã vô tình vun vén cho tình cảm và sự ăn ý mà anh ta không thể nào có được, Phong Ấn là mối tình đầu cũng như là sự rung động vẹn nguyên nhất của cô ấy, cô ấy không hề có bất kì thời điểm nào dao động.
Mà anh ta chỉ có thể vì điều đó mà thua cuộc.

Cuộc sống ở đây trôi qua với một định luật rất đơn giản nhưng Lôi Vận Trình lại cảm thấy cuộc sống của bản thân ngày càng phong phú, cô học được rất nhiều điều. Trải qua một đợt tập huấn phi hành cơ bản Lôi Vận Trình được bay một mình trên không, cô được sắp xếp đến bay ở đại đội của Phong Ấn.
Trời vẫn chưa sáng, Lôi Vận Trình không ngủ được, cô buộc bản thân phải nằm, đến lúc xuống giường cô mới thay bộ đồng phục phi hành rồi mang theo mũ ngồi xe nhanh nhẹn đến làm thủ tục đăng kí.
Phong Ấn cố ý đi đến vỗ vỗ vai cô. “Lần đầu tiên bay đơn nên căng thẳng à?”
Lôi Vận Trình thành thật gật đầu. “Có chút, cũng giống như lần đầu tiên được sờ máy bay.”
“Ngày thường bay


XtGem Forum catalog