Tác giả: Dạ Chi Dạ
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341423
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1423 lượt.
ê Thấm tươi tắn đáp.
Mộc Tử Ảnh mỉm cười nhéo má nàng, “Sau này sẽ không giấu nàng việc gì nữa?”
Thấy nàng mặt đỏ tai hồng gật đầu, lực trên bàn tay Mộc Tử Ảnh lại lớn hơn vài phần, nhưng vẫn khống chế để không khiến nàng đau, đem khuôn mặt nhỏ nhắn nhéo đến hồng nhuận.
“Việc này rất nhàm chán, Thấm Nhi cứ ngoan ngoãn ở trong cung, vạn lần không được náo loạn ra ngoài, hiểu không?”
Lê Thấm ngượng ngùng nghe hắn dặn nhưng nàng khó hiểu nhìn hắn, “Tử Ảnh, vì sao chàng không muốn ta đi. Ta đã nói với mẫu hậu, lần này ta có thể rời cung chơi đùa. Chàng hiếm khi nào có một lần ra ngoài giảng kinh luận đạo, tuy lần trước đã xem qua nhưng lúc này ta cũng không muốn bỏ qua.”
Bàn tay Mộc Tử Ảnh cứng đờ, vuốt ve mặt nàng, “Có gì tốt mà xem, giống như bình thường thôi, dù sao lần giảng kinh này cũng không có nhiều dân chúng được biết.”
“Nếu vậy ta càng muốn đi, ta muốn cổ vũ cho chàng, Tử Ảnh!” Lê Thấm cười đến hai mắt híp lại thành một đường.
“Thấm Nhi, ta không muốn nàng đi, lời nói của ta nàng cũng không nghe sao?” Thanh âm Mộc Tử ẢNh bỗng nhiên trầm xuống.
Lê Thấm rối rắm nhíu mày, đối với hành động của Mộc Tử ẢNh thật sự khó hiểu. Thôi thôi, Mộc Tử Ảnh đã nói không cho nàng đi ắt hắn cũng có lí do của mình.
“Ta sẽ không đến nữa, chàng đừng giận.” Đôi mắt Lê Thấm ươn ướt mở to nhìn hắn.
Mộc Tử ẢNh yên lòng, lại sinh ra chút thương tiếc, xoa đầu nàng nói: “Đây mới là Thấm Nhi ngoan của ta. Tuy rằng không để nàng đi nhưng nếu nàng thích cái gì, ta có thể thuận đường mang về cho nàng.”
Lê Thấm lập tức vui vẻ trở lại, “Thật sao? Vậy ta muốn mấy món đồ chơi bằng tượng đất, hai cái, phân biệt tạo thành hình dáng ta và chàng.”
Mộc Tử Ảnh cười nói: “Y như nàng nói.”
Chủ Động Rời Cung
Từ sau khi chuyện tình của hai người phát triển, tất cả mọi việc đều rất thuận lợi. Càng như thế, trong lòng Lê Thấm ngược lại càng tồn tại một loại cảm giác bất an.
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, nàng mới cảm thấy cảm tình của hai người quá nhanh chóng quá thuận lợi, dễ dàng đến mức có chút không tin được, giống như có chỗ nào không thích hợp nhưng nàng không thể nào nghĩ ra. Lê Thấm lắc đầu, cố gắng đem loại cảm xúc bất an này xóa bỏ khỏi đầu, đem lực chú ý của mình chuyển về việc điều tra của Bích Chi và Nguyệt Dung.
Bích Chi và Nguyệt Dung thưa lại, nói hương an thần không có vấn đề gì, hương đó là do Nguyệt Dung mang từ chỗ mình tới đốt, từ đầu tới cuối chỉ qua tay mình Nguyệt Dung.
Theo Nguyệt Dung nhớ lại, lúc ấy trong lư hương cũng không có tro hương dư thừa gì, bởi lư hương thường xuyên được rửa sạch sau đó suy nghĩ kỹ lại đột nhiên nhớ ra bên trong lư hương có một chút bột màu trắng, lúc ấy Nguyệt Dung vẫn chưa cảm thấy có gì không ổn.
“Lý Mạn Dung, Điền Nhạc Xuân tuy trong lòng có suy tính cái gì cũng không phải loại người dám cả gan động thủ, về phần La Tĩnh Hàm ta tin tưởng nàng chính là một con người thẳng thắn trước sau như một, nhưng mà có người ta nhìn không vừa mắt mà nàng ta nhìn thấy ta cũng ngứa răng.” Lê Thấm cười đến hiền lành, trong mắt lại hiện lên tia ác độc.
Suy nghĩ kỹ lại, đóa hoa sen mảnh mai kia thật đúng là loại người có thể làm ra chuyện như thế. Người này thật sự là muốn tìm chết, chuyện hai năm trước hại nàng rơi xuống nước nàng còn chưa tính sổ, vậy mà bản thân nàng ta lại cố tình động thủ trước.
Lời này của Lê Thấm vừa nói ra, trong lòng Bích Chi cùng Nguyệt Dung đã đoán được người nọ là ai. Người mà công chúa ghét nhất không vừa mắt nhất chính là Hi quận chúa!
“C ông chúa, chẳng lẽ thật sự là Hi quận chúa động tay chân?” Nguyệt Dung khó hiểu hỏi, biểu tình mang theo vẻ khiếp sợ khó tin.
Tuy nàng biết công chúa không thích Hi quận chúa nhưng nàng chỉ cho rằng bởi vì lời nói của Hi quận chúa đắc tội công chúa, công chúa có đôi khi sẽ…báo thù một chút,nhưng nàng không nghĩ tới Hi quận chúa là loại tiểu nhân có thể làm ra loại sự tình ti bỉ như này.
“Như thế nào, trách ta oan uổng nàng?” Lê Thấm cười lạnh nhìn về phía Nguyệt Dung.
Thân mình Nguyệt Dung theo bản năng chợt cứng lại, “Nô tỳ không dám, nô tỳ chỉ là cảm thấy…cảm thấy…” Câu nói kế tiếp bất luận thế nào cũng không thể thốt nên lời, bởi vì ánh mắt của công chúa không hề sáng ngời như dĩ vãng mà ngược lại là tầng tầng u ám, còn mang theo vẻ lạnh lùng tàn nhẫn.
“Cảm thấy Lê Vũ Hi là tài nữ đệ nhất kinh thành, đạo đức tốt, so với đồ công chúa vô đức vô năng như ta tốt hơn nhiều?!” Thanh âm của Lê Thấm đột nhiên đề cao lên, tức giận quát lớn.
Nguyệt Dung sợ tới mức toàn thân run rẩy, khóc nức nở: “Không …công chúa, người ông chúa không thích trong lòng nô tỳ cũng không thích, mới vừa rồi nô tỳ chỉ là tò mò thôi, công chúa ở trong lòng nô ty chưa bao giờ không tốt cả!”
Bích Chi đỡ lấy cánh tay Nguyệt Dung, kéo nàng lại một bên, thanh âm khó tránh khỏi có chút phật lòng, “Nguyệt Dung, về sau đừng có vì người ngoài mà nghi ngờ công chúa. Trên đời này người biết mặt mà không biết lòng có rất nhiều, tỷ cho rằn