Tác giả: Dạ Chi Dạ
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341425
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1425 lượt.
lớn trước mặt phụ thân: Vì sao nàng không phải là công chúa, vì sao mẫu thân không phải là hoàng hậu?
Phụ thân từ trước tới nay luôn ôn hòa nhưng nghe thấy lời này liền nổi giận vô cùng, hung hăng cho nàng một bạt tai, phạt nàng hai ngày không thể ăn cơm. Mẫu thân luôn coi nàng như bảo bối mà che chở cũng trắng bệch nghiêm mặt nhìn nàng, không hề nói đỡ cho nàng dù chỉ một câu. Sau đó, phụ thân còn nạp thêm hai phòng tiểu thiếp, khoảng cách với mẫu thân trong lúc đó càng ngày càng lớn.
Tất cả chuyện này đều do Lê Thấm làm hại, tất cả đều là lỗi của nàng ta!
Lê Thấm thấy Lê Vũ Hi cắn môi không nói lời nào, chán ghét ngày thường vẫn ẩn sâu nay đều lộ ra, trong lòng chỉ cảm thấy vô cùng thống khoái, âm điệu vút cao, nghi hoặc hỏi: “Chẳng lẽ đường tỷ thật sự để ý chuyện này? Đường tỷ ở Đoan vương phủ vẫn có thể gọi ta một tiếng Thấm Nhi nhưng ở trong cung thì không được.”
Môi Lê Vũ Hi run rẩy, thật lâu sau mới tìm lại giọng nói của mình, cười đáp lại: “Thấm Nhi nói rất đúng, không có quy củ là không được, chuyện nhỏ này đương nhiên tỷ có thể hiểu được. Chỉ tại từ xưa gọi đã quen cho nên ở trong cung nhất thời không kịp thay đổi, Thấm Nhi đừng trách.”
Lê Thấm lơ đãng chu miệng, giả bộ trong sáng đơn tuần như tờ giấy trắng, “Đường tỷ học cái gì cũng nhanh, ngay cả ta cũng không tránh khỏi hâm mộ. Việc sửa đổi xưng hô này so với việc học cầm kỳ thư họa của đường tỷ càng không đang nhắc tới, đường tỷ làm sao có thể không sửa được. Đường tỷ thân là tài nữ đệ nhất kinh thành, cũng không phải là người mà ta có thể ngóng ở sau lưng.”
Lời nói ẩn ý khiến cơn tức trong lòng Lê Vũ Hi càng tích càng lớn, đã đốt tới ngực, nàng rầu rĩ đến mức không thở nổi.
Hai năm này, tài ăn nói của nha đầu chết tiệt kia cũng tiến bộ không nhỏ, muốn đấu với nàng sao? Được!
Lê Vũ Hi cười trả lời, “Thấm Nhi khen quá rồi, thực ra, cầm kỳ thư họa nhìn thì khó học, chẳng qua chỉ cần có lòng một chút là có thể đạt được.”
“Xem ra là ta không có lòng, mỗi một cái cũng không học được.” Lê Thấm hào phóng thừa nhận, sau đó cái miệng nhỏ nhắn nhếch lên, “Cũng may có quốc sư kiên nhẫn dạy ta, mới ngắn ngủi non nửa tháng, cầm nghệ của ta đã có thể so sánh với đường tỷ rồi.”
Bích Chi đứng một bên nghe thấy lời này, thật sự không nhịn được, lén lút che miệng.
Vẻ đố kỵ trong mắt Lê Vũ Hi nổi lên không thể che giấu, “Thấm Nhi có phải đang tự biên tự diễn không, quốc sư dù có thần thông quảng đại cũng đâu thể biến Thấm Nhi lập tức trở thành một người thiên phú tài năng được.” Càng nói đến sau, khóe miệng càng tràn ra vẻ trào phúng.
Lê Thấm không nói hai lời, ngồi xuống trước bàn đặt đàn của Lê Vũ Hi, chỉnh âm sắc, mười ngón linh hoạt khẽ gảy, tiếng đàn êm ái giống như tiên âm, chậm rãi rót vào lòng người, vừa nghe xong liền khó có thể quên.
Hai mắt Lê Vũ Hi trừng lớn, khó hiểu, nghi hoặc, cuối cùng chuyển thành không cam lòng.
Không biết trong giây lát nghĩ đến cái gì, Lê Vũ Hi tính toán, sau sợ hãi thốt lên: “Thấm Nhi hôm nay quả thực khiến ta được mở mang tầm mắt. Ta và đại ca vốn định đến Tường Vân tự nghe quốc sư đại nhân giảng kinh, không ngờ Mộc Hủ biểu ca tới chơi. Đại ca liền dời chuyện này chậm lại, nhưng cũng không thể dời lâu. Lát sau, đại ca với Mộc Hủ biểu ca bàn chuyện xong, đến lúc đó người hầu của đại ca sẽ gọi ta đi qua, không bằng Thấm Nhi cùng đi theo xem một lần? Tỷ muội ta sẽ cùng đồng hành đến đó.”
Lê Thấm không cần nghĩ ngợi trả lời: “Ta ngày ngày nghe quốc sư giảng kinh đến phiền rồi, lúc này không muốn đi nữa.”
Lê Vũ Hi nghe thấy lời này túc giận đến choáng váng, thiếu chút nữa bước lên tát cho nàng ta một bạt tai!
Công Chúa Tính Sai
Đây không phải lần đầu tiên Lê Vũ Hi muốn xé rách khuôn mặt xinh đẹp kia của Lê Thấm. Mà giờ này khắc này, loại cảm giác này còn mãnh liệt hơn nữa, nếu không phải ngại thân phận công chúa của Lê Thấm, Lê Vũ Hi đã tiến lên dùng móng tay hung hăng cào vài cái, xem nàng ta làm sao còn cười được!
“Thấm Nhi coi như đi theo giúp đường tỷ cũng không được sao?” Giọng nói Lê Vũ Hi thoáng mềm lại, tiến lên cầm tay Lê Thấm, ngôn ngữ cử chỉ đều là thuần thục mà thân mật.
Khóe miệng Lê Thấm cong lên, có chút khó xử đáp: “Lần này xuất cung vốn chính là muốn đến thăm hoàng thúc hoàng thẩm, không ngờ hai vị trưởng bối đều không ở trong phủ.
Thực sự ta không muốn tới nơi khác, không bằng đường tỷ cứ tự mình tìm một vị tiểu thư khác đi cùng tới Tường Vân tự?” Lê Thấm còn “chân thật” đề nghị một ý, vô tội mở to mắt nhìn Lê Vũ Hi đang chăm chú quan sát mình.
Lê Thấm đang suy nghĩ miên man về quá khứ, tinh thần bay lượn tự do hết sức, chợt nghe nử tử bên người hét “A” một tiếng.
Lê Thấm quay đầu nhìn lại, dưới chân Lê Vũ Hi là một chậu hoa đang đổ xuống chân nàng ta. Thực kỳ lạ, giờ phút này Lê Thấm không hề có cảm giác muốn kéo nàng ta lại, chỉ trơ mắt nhìn nàng ta ngã xuống đất.
Hiển nhiên Lê Vũ Hi không cho rằng nàng sẽ bàng quan đứng đó, tay nàng ta vươn nhanh ra kéo lấy ống