XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưu Sắc

Mưu Sắc

Tác giả: Dạ Chi Dạ

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341530

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.

h, Đoan vương gia Lê Trí chính là ca ca ruột của Kính Nhân đế. Quan hệ của hai người từ thủa nhỏ đã bền chắc, Kính Nhân đế đối với vị hoàng huynh này rất tín nhiệm, sau khi đăng cơ còn cho người sửa sang lại Đoan vương phủ, ban cho vinh quang cùng vô số vàng bạc. Đoan vương phủ nhất thời trở nên có uy thế, mà uy thế này đến nay vẫn chưa khi nào hạ thấp.
Lê Thấm nghe xong lời này, nở nụ cười vài tiếng. Gã sai vặt trong lúc vô tình ngẩng đầu nhìn lên, nhất thời kinh ngạc.
Mới vừa rồi chỉ thoáng nhìn qua, lúc này đã hoàn toàn xâm nhập vào trong đáy mắt. Nụ cười của nàng có thể hút lấy toàn bộ linh hồn nhỏ bé, khiến người ta đui mù. Hắn là hạ nhân mới vào phủ, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy công chúa, nàng chói mắt khiến cho bọn tiểu nhân vật như hắn nhất thời biến thành bụi bặm chỉ biết ngắm nhìn không chớp mắt.
“Ồ! Thì ra hoàng thúc và hoàng thẩm đều không ở? Xem ra là ta đến không đúng lúc rồi. Bất quá, lần này ta tiến đến thực ra là muốn gặp đường tỷ.” Ngoài miệng Lê Thấm nói là muốn gặp, trong mắt lại toát ra địch ý đến cả gã sai vặt cũng nhìn ra.
Gã sai vặt biết ngay sau đó phải làm thế nào. Công chúa đã tiến lên trước, thị vệ bên cạnh lập tức mở cửa cho nàng.
“Công chúa, để tiểu nhân đi trước dẫn đường, ngài cứ thong thả chậm bước.” Gã sai vặt hoàn hồn, đề nghị.
Vừa vào trong phủ, thấy một gã sai vặt khác, bèn bảo hắn báo nhanh tin này cho quận chúa.
Lê Thấm lạnh lùng nhìn tên hạ nhân mới đến rời đi, rồi thuần thục bước vào viện của Lê Vũ Hi.
Lê Vũ Hi đang đánh đàn trong khuê phòng, tiếng đàn êm ái đượm chút buồn bã, cách thật xa vẫn có thể nghe thấy. Nàng biết đại ca và Mộc Hủ biểu ca đang ở trong thư phòng bàn chuyện mà tiếng đàn của nàng cách xa một cái sân cùng mầy gian sương phòng, thanh âm không lớn không nhỏ, lọt vào tai cũng sẽ không ầm ĩ đến bọn họ, không biết chừng còn có thể khiến bọn họ tán thưởng.
Ngay cả nhạc công dạy nàng cũng phải tán thưởng cầm nghệ của nàng thực bất phàm, Hàn Mộc Hủ nghe xong nhất định sẽ say mê. Mặc dù đã sớm biết rõ, người này không hề nghi ngờ gì chính là của nàng nhưng có dịp biểu hiện chút tài năng của mình, khiến hắn càng thêm thưởng thức mình, chẳng phải là rất tốt sao?
Ngón tay Lê Vũ Hi lướt trên dây đàn, khóe miệng mang một nụ cười nhẹ, khuôn mặt tràn đầy vẻ kiêu ngạo cùng đắc ý.
Nhưng chính khi nàng đang dương dương tự đắc, nha hoàn Thanh Thủy bước nhanh tới, “Quận chúa, mới vừa rồi gã sai vặt Lưu Trang báo lại, nói công chúa tới phủ, nói muốn thăm quận chúa, lúc này đang đi tới đây, lập tức sẽ đến!”
Ngón tay Lê Vũ Hi lập tức cứng đờ, chậm rãi thu tay lại, miễn cưỡng liếc mắt nhìn tỳ nữ của mình, “Hoảng cái gì, không phải chỉ là công chúa đến thôi sao. Luận bối phận, nàng còn phải gọi ta một tiếng đường tỷ đó.” Dứt lời, liền tao nhã đứng lên, đem vạt áo sửa sang lại.
“Đường tỷ, đã lâu không gặp__” Không bao lâu sau, thanh âm quen thuộc vang lên, trong lòng Lê Vũ Hi cười nhạo.
Luận diện mạo nàng quả thật kém hơn Lê Thấm, hơn nữa nàng ta còn có giọng nói mềm mại ngọt ngào, nhưng ngoại trừ túi da đẹp ra, nàng ta làm sao có thể so với nàng. Chẳng qua chỉ là một cái gối thêu hoa thôi, trông thì được nhưng dùng không được.
Trước kia, quan hệ giữa các nàng coi như thân thiết. Nhưng bắt đầu từ hai năm trước, Lê Thấm đối với nàng đã tồn tại khúc mắc. Mặc kệ như thế, Lê Thấm sao có thể làm hại nàng được? Xé rách da mặt thì xé rách da mặt, chuyện năm đó nàng một chút cũng không hối hận.
Lê Thấm không rơi xuống nước, chẳng lẽ để nàng rơi xuống?! Nếu không phải nàng ta bất chợt hù nàng thì nàng cũng đâu có vì kinh hoảng mà nhất thời túm chặt lấy nàng ta, lại không cẩn thận đem nàng ta hất xuống nước. Sau đó nhìn bộ dáng nàng ta ở trong nước giãy dụa, nàng không hiểu sao lại cảm thấy cực kỳ phấn khích, một lúc lâu sau mới xoay người đi tìm thái giám và cung nữ cứu người lên.
“Công chúa muốn giết ta sao, đã là quy củ thì chớ nên bỏ qua.”
Người ngoài cửa một thân xiêm y đơn giản nhưng không mất đi vẻ phú quý, dung mạo xinh đẹp, trong sáng nhưng vẫn không mất đi vẻ quyến rũ trời sinh.
Ngoài mặt Lê Vũ Hi cười đến dịu dang nhưng bàn tay trong tay áo lại nắm chặt, móng tay sắc nhọn đâm vào lòng bàn tay mà cũng không thấy đau.
Lê Thấm che miệng cười khẽ, “Đường tỷ đang trách ta lần trước không lưu lại mặt mũi cho đường tỷ sao? Nhưng đường tỷ nên hiểu, đó là ở trong cung, không thể so với Đoan vương phủ, quy củ làm sao có thể bỏ qua được, vô duyên vô cớ nói sai là không được. Đường tỷ lòng dạ rộng lớn, nhất định sẽ không vì việc nhỏ này mà tính toán chi li?”
Da mặt Lê Vũ Hi được trang điểm bằng một tầng phấn mỏng, trắng nõn nhẵn mịn, sau khi nghe xong câu này, đột nhiên chuyển thành trắng bệch, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Nàng bình sinh căm hận nhất chính là lấy thân phận của nàng và Lê Thấm ra so kè. Đúng vậy, các nàng vốn chỉ kém có một chút, ngắn ngủi một chút nhưng lại khiến cho nàng vĩnh viễn không thể nâng nổi đầu trước mặt Lê Thấm!
Lúc nhỏ, nàng bởi vì không chịu nổi sự chênh lệch này mà khóc lón thét