Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưu Sắc

Mưu Sắc

Tác giả: Dạ Chi Dạ

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341438

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1438 lượt.

t cả những điều kiện đó, nam nhân này cực kỳ hiếm có.
“Trẫm cảm thấy Hàn Mộc Hủ cũng khá được, phần lớn điều kiện đều đúng như lời quốc sư nói, quốc sư cảm thấy thế nào?” Kính Nhân đế dò hỏi.
“Hàn trạng nguyên nhìn thì khá tốt nhưng người này từng trải còn ít, tính tình cũng không trầm ổn, nếu ở chung với công chúa nhất định sẽ xảy ra ma sát.” Mộc Tử Ảnh không nhanh không chậm phân tích.
“…La thiếu tướng quân thì thế nào? Người này thời điểm ở Tường Vân tự quốc sư hẳn có để ý tới, tướng mạo cương nghị tuấn lãng, tính tình không những trầm ổn mà còn rất tài năng.”
“Thần nghĩ người này không khéo xử sự, tính tình lại thẳng thắn, không có chút điểm chung nào với công chúa.”
“…Vậy Tả Hàm con trai Lễ bộ thương thư thế nào? Người này rất khéo xử sự, đối nhân xử thế khiêm nhường có lễ, tính tình cũng rất ôn hòa.”
“Thần dù chưa từng gặp nhưng từ lời nói của hoàng thượng cũng có thể nhìn ra, người này quá mức ôn hòa, ở trong mắt công chúa chính là loại người yếu đuối, công chúa nhất định sẽ không thích người này.”
Kính Nhân đế nhíu mày, ánh mắt khẽ đảo vài cái, cuối cùng rơi xuống người Mộc Tử ẢNh, trong mắt chợt lóe lên tia sáng, thấu hiểu. 






Oanh Động Kinh Đô
Nói đến Mộc Tử Ảnh, ngay cả Kính Nhân đế cũng không biết nên đối với hắn thế nào. Ông chính là vua của một đất nước, lấy đạo nhân nghĩa trị vì thiên hạ. Nhưng ba năm trước, khi cả nước gặp phải nạn hạn hán trăm năm khó gặp, dân chúng oán than đến dậy đất, thậm chí còn có người quy kết việc này là tại ông trời không bằng lòng với vị đế vương đương nhiệm nên mới trừng phạt xuống.
Trong tình thế nguy hiểm đó, Mộc Tử ẢNh bỗng xuất hiện, lập đàn hành pháp cứu nạn hạn hán. Mặc dù Kính Nhấn đế đối với loại xiếc giả thần giả quỷ này không bao giờ tin nhưng dân chúng lại không như thế. Từ sau chuyện đó, dân chúng đã đem Mộc Tử Ảnh tôn sùng như với thần tiên vậy.
Kính Nhân đế chẳng qua là thuận theo ý dân, vì thế mới lập nên cái danh hão quốc sư này. Mộc Tử Ảnh không phải thần tiên, Kính Nhân đế vô cùng chắc chắn về điều này. Mấy năm nay ông vẫn luôn để ý quan sát rồi vạn phần khẳng định, người này là kẻ có tài năng kiệt xuất, nếu có thể theo ông, nhất định có khả năng an bang định quốc, dù có phải nhổ đi thế lực của Chu thái sư ở trong triều cũng không phải là điều không thể.
Vài năm này, thái độ của Mộc Tử Ảnh vẫn không nóng không lạnh, ít nhúng tay vào việc trong triều, tất cả điều này đều không lọt qua mắt Kinh Nhân đế.
“Thiếp thấy tỷ tỷ mấy ngày gần đây đều nhàm chán phiền muộn, vì vậy mới đến đây ngồi trong chốc lát, vốn đang chuẩn bị rời đi, lại không ngờ hoàng thượng đã đến trước.” Nhu phi cười nhẹ, thanh âm mềm mại dễ nghe.
“Đúng vậy, thần thiếp vốn đang thiếu một tri kỷ có thể nói chuyện cùng, mà Nhi phi muội muội thấy thần thiếp phiền muộn đã cố ý đến thăm.” Tiết hoàng hậu đáp, ý cười nhợt nhạt, phân phó với thị nữ A Thủy: “Mang lên một chén trà nữa.”
Hai người trái phải Kính Nhân đế, một người hào phóng đoan trang, một người mềm mại như nước. Đối với những người dân bình thường, đây chính là kiều thê mỹ thiếp đều có đủ, hoàn toàn là cuộc sống mỹ mãn hạnh phúc.
Kính Nhân đế vui mừng gật đầu, thật lâu sau mới nói nhỏ một câu, “Như thế rất tốt, rất tốt.” Ánh mắt ông ngày càng trở nên sâu thẳm, khiến một người đã xem qua thì không thể không chú ý.
“Hoàng thượng tới chỗ thần thiếp, là có việc gì muốn thương lượng?” Tiết hoàng hậu hỏi.
Kính Nhân đế cười, “Chẳng lẽ ở trong mắt hoàng hậu, chỉ khi nào có việc trẫm mới đến Phượng Loan điện của hoàng hậu sao?”
Tiết hoàng hậu nghe thấy lời này thì ngẩn ra, khóe miệng khẽ nhếch, “Nô tỳ nhất thời nói lỡ, hoàng thượng chớ trách.”
Kính Nhân đế nghiêng đầu nhìn về phía Nhu phi, ngập ngừng một chút rồi nói: “Ái phi về trước đi, trẫm có một số việc cần cùng hoàng hậu thương lượng.”
Nhu phi chỉ thoáng sững người một lát rồi ngay lập tức cười khẽ đáp lại: “Vốn thiếp đã định rời đi, nếu không phải hoàng thượng đột nhiên đến Phượng Loan điện thì nay thiếp đã về đến Long Vân điện rồi. Hoàng thượng với hoàng hậu tỷ tỷ có việc cần nói, vậy thiếp xin cáo lui trước.”
Nghe thấy tiếng đáp lại của Kính Nhân đế, Nhu phi cúi đầu sau đó xoay người rời đi.
Kính Nhân đế nhìn ra bên ngoài cửa, thấy mọi người đều đã đi xa mới cầm tay Tiết hoàng hậu lên, “Mấy ngày nay chính sự bận rộn, nên không thể thường xuyên đến thăm Ngọc Nhi là lỗi của trẫm, sau này nhất định sẽ không thế nữa, trẫm nhất định sẽ năng đến Phượng Loan điện bồi Ngọc Nhi được không?”
Ngọc Nhi là khuê danh của Tiết hoàng hậu. Tiết hoàng hậu nghe thấy lời này, ngượng ngùng cười nhẹ nhìn ông, “Hoàng thượng, đều đã là lão phu lão thê rồi, sao có thể suốt ngày dính vào một chỗ, người định coi thần thiếp như cô nương 15, 16 tuổi sao?”
Kính Nhân đế cười ha ha, “Trẫm vĩnh viễn vẫn nhớ rõ bộ dáng Ngọc Nhi khi 15, 16. Cho dù Ngọc Nhi của hiện tại cũng không kém gì phong thái khi xưa.”
Nhớ lại năm đó, đôi mắt vẫn còn nhiều suy tư của Kính N


Snack's 1967