Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nấc Thang Hạnh Phúc

Nấc Thang Hạnh Phúc

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341891

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1891 lượt.

ặp lại rất nhiều bạn học cũ của mình và Phương Thành. Những cuộc gặp gỡ bất ngờ như một nốt nhạc vui trong bản nhạc bình lặng của cuộc đời, nó thắp lên nhiều niềm vui trong tim cô. Có một lần, cô hẹn Phương Thành và mấy người bạn học của anh đi ăn cơm, cô phá lệ uống rượu Ngũ Lương, đây là lần đầu tiên cô nếm trải cảm giác say như mộng.






Trong số những người quen mà cô gặp lại có Lưu Hoa, anh ngồi xe lăn chậm rãi thưởng thức các tác phẩm, Tiểu Liên nhìn một cái là nhận ra anh ngay. Sau đó cô mời anh tới “Vườn ăn” mà anh giúp cô mở cửa.
Anh nói:
- Anh đoán là em chắc chắn sẽ thành công mà, ban đầu anh đã không nhìn nhầm em.
Cô mỉm cười, sức mạnh gì khiến cô nhận ra anh ngay lập tức, cô vẫn không hiểu nổi. Anh ngồi trên xe lăn, nếp nhăn nhiều hơn trước rất nhiều, vì sinh tồn, anh đã phải nỗ lực hơn người thường rất nhiều. Anh nói, anh từ chức ngay sau khi bị tai nạn. Mở một cửa hàng thiết kế con dấu nhỏ ở gần nhà, vì bố anh có nghề này. Sau khi học được ngón nghề của ông, anh đã nghiêm túc đầu tư vào kinh doanh, anh vừa làm phẫu thuật, vừa kinh doanh cửa hàng mới thuận lợi vượt qua được mọi khó khăn. Trước lần phẫu thuật cuối cùng, anh ở trong hành lang bệnh viện hát vang bài Thủy thủ, mặc kệ các bác sĩ và y tá xung quanh nhìn anh bằng con mắt kinh ngạc như thế nào.
- Tiểu Liên, anh vẫn luôn lặng lẽ quan tâm tới tình hình công việc của em. Không ai biết những điều này từng liên quan tới anh, anh cũng không muốn dùng nó để yêu cầu cái gì, nhưng thực ra đối với cuộc sống của anh nó lại có một vai trò rất lớn. Sau khi thành tàn phế, anh chỉ muốn rời khỏi thế giới này, nhưng anh muốn em từng bước đi tới thành công. Anh biết anh đã mất đi rất nhiều quyền lợi, bao gồm cả quyền được gặp em, thế nên anh mới giữ cho mình riêng một khoảng trời để làm việc của mình. Mỗi sự tiến bộ của em, anh đều vui hơn bất kỳ ai khác, nó cũng khiến anh thương yêu bản thân mình hơn. Tàn phế hoặc biến người ta thành một kẻ bất đắc chí, hoặc có thể khiến một người trở nên vô cùng lương thiện.
- Đúng. Sau khi bị tàn phế, anh đã quen rất nhiều người bạn cũng bị tàn tật như mình, không cảm thấy mình có gì đáng thương nữa. Quen biết và trò chuyện với những người có chí nguyện và tao ngộ như mình, anh cảm thấy cuộc sống của mình chẳng có gì là không tốt. Anh nghĩ mấy năm nay, chắc chắn là em cũng thay đổi nhiều rồi. Nhưng anh muốn nhắc nhở em một điều, cho dù vào lúc em vui vẻ đến đâu thì hãy giữ một hứng thú cho riêng mình, nhìn thế giới này rộng lớn một chút, em sẽ thấy mình càng vui vẻ hơn.
Tiểu Liên gật đầu.
Cô vốn muốn giúp anh, nhưng những lời này của anh khiến cô cảm thấy thực ra mình không vui vẻ. Cô ngày trước để mặc mình sống trong vỏ bọc của sự lừa dối, cũng không bao giờ lo lắng là mình sẽ bị những thứ này làm cho buồn bã. Nhưng giờ đây mặc dù cô đã làm việc và sống rất nghiêm túc, cô vẫn tự bảo vệ mình trong một cái vòng tròn.
Sau khi đưa anh về, Tiểu Liên ngồi một mình trong “Vườn ăn” của mình suốt cả buổi chiều. Cô quyết định thay đổi lại nhà hàng này. Những cửa hàng đồ ăn Nhật và Hàn trong mấy năm gần đây được mở ra rất nhiều, cô không muốn mình cũng giống như người khác. Cô phải trang trí lại nhà hàng, đi theo hướng nhà hàng cao cấp, chuyên nhận đặt tiệc, đặc biệt là những bữa tiệc công. Nơi này từng giống như một sân khấu, thật, giả, hư thực, hàng ngày diễn những vở kịch khác nhau. Giờ đây, cô muốn biến nó thành một cái sân khấu hoàn toàn mới, sân khấu này một nửa là không khí cạn ly vui vẻ của giới doanh nhân, nửa còn lại, cô muốn xây dựng những bữa tiệc vui vẻ.
Thượng tuần tháng Bảy, Tiểu Liên tổ chức một bữa tiệc rượu vì triển lãm của Phương Thành đã thành công.
Hôm đó, cô trang điểm vô cùng lộng lẫy, đôi hoa tai màu lam phối với chiếc váy sườn xám dài, cái cổ cài cúc cao và một cái cài áo khiến cô trở nên đoan trang nhưng vẫn đầy quyến rũ. Cô đóng vai là người chủ trì, giới thiệu Phương Thành xuất hiện, khi anh từ sau bức rèm chậm rãi bước ra trong tràng vỗ tay của mọi người, bàn tay đang cầm micro của cô toát mồ hôi. Anh đã là một họa sĩ rất xuất sắc, khi thị trường nghệ thuật ngày càng phát triển, các tác phẩm của anh cũng dần dần được vào những cuộc bán đấu giá, dần dần được mọi người thừa nhận, mua bán, sưu tầm, đánh giá. Mười năm trước, cô từng cười anh là một người nằm mơ giữa ban ngày, chỉ có ba loại màu mà dám mơ có một xưởng nhuộm, mười năm sau, người chỉ biết nằm mơ ấy đã dùng ngòi bút của mình để vẽ ra một vườn hoa hy vọng cho mọi người cùng chiêm ngưỡng, quá trình đó đã phải trải qua biết bao gian nan và vất vả.
Tiếng vỗ tay vang như sấm. Anh đứng bên cạnh cô, trên người là bộ veston cao cấp bằng vải bóng, kết hợp với chiếc áo sơ mi bằng lụa màu xanh lam, rất thoải mái nhưng cũng vô cùng phong độ. Mái tóc anh được chải gọn gàng ra sau, khí thế hơn người. Anh thực sự khác với mọi người, không vì vui mà dễ dàng đưa ra những lời hứa, cũng không vì ghét mà tráo trở, lật lọng.
Bữa tiệc rượu kéo dài tới tận mườ


Insane