Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341901
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1901 lượt.
i hai giờ đêm. Sau khi kết thúc, Phương Thành đi hát cùng những người bạn Nhật Bản của anh, Tiểu Liên ra về trước.
Cô tới văn phòng, lật xem tờ PRWEEK số mới nhất, rót cho mình một tách trà, nhớ lại một vài chuyện. Làm cái nghề này lâu sẽ thấy chán, nhưng cô vẫn nói với mình là phải mở rộng mạch suy nghĩ. Trong cái văn phòng này, cô luôn dành tặng họ nụ cười thân mật nhất, lời nói thông minh nhất, cử chỉ tao nhã nhất, và những đề nghị quan trọng để họ ý thức được giá trị của bản hợp đồng trong tay mình, cho tới một ngày Phương Thành ngồi trước mặt cô. Cô làm mọi thứ thật tỉ mỉ tới nỗi quên cả tính cách phóng khoáng của mình. Trong công việc, cô thậm chí còn coi trọng việc tiễn khách hơn cả đón khách, như thế mới có thể thu lợi về sau. Giờ đây lại tiễn một người khác nữa, nhìn cuốn sổ ghi chép lại công việc của triển lãm tranh, cô cảm thấy như có một cái gì đó kết thúc, bởi vì cô không nhìn thấy liệu nó có còn có thể tiếp tục. Thành công rồi nhưng lại thấy bi ai, cô không hiểu được. Ngoài cửa sổ, trời đổ mưa, cơn mưa bất ngờ phảng phất như tiếng lòng ai oán từ trong sâu thẳm. Lúc này, Phương Thành gọi điện thoại tới, nói anh đi qua văn phòng của cô, có thể vào chơi được không.
Anh bước vào văn phòng, cả người đã ướt sũng. Cô vội vàng cởi áo khoác ngoài của anh ra, treo lên móc, cố gắng bắt mình không được nhìn thẳng vào anh. Họ ngồi trong phòng họp.
Cô nói:
- Lần này có rất nhiều đơn đặt hàng mua tranh, anh định bán thế nào? Có lựa chọn một vài bức tranh tham gia cuộc bán đấu giá mùa thu không?
- Anh tới vào giờ này không phải vì muốn nói chuyện công việc.
- Thế thì nói gì? Anh nói đi.
Anh không nói gì nữa…
- Mấy tháng nay, hình như anh lại làm quen với em. Em thực sự khác trước rồi. Nhớ lại cuộc sống của chúng ta trước kia, mặc dù ở rất xa em, nhưng lúc nào anh cũng nhớ tới em. Bố anh giờ đây sức khỏe rất yếu, khi mở triển lãm tranh, anh chỉ có thể ở bên ông vào ban đêm, cũng may mà em bớt thời gian để quan tâm tới chuyện ở triển lãm.
- Ông vẫn khỏe chứ?
- Không ổn nữa rồi. Nhưng thấy anh quay về mở triển lãm tranh, ông rất hài lòng, thậm chí còn nói có chết cũng không có gì nuối tiếc.
Anh nói tiếp:
- Mặc dù anh đã thành họa sĩ nhưng hình như anh lại đánh mất em.
- Không đâu. Chúng ta vẫn là bạn cơ mà.
- Anh sẽ phải sang châu Âu làm việc một thời gian. Trước khi đi, anh muốn cầu hôn em.
Anh cúi thấp đầu, lần đầu tiên khiến người khác nhận ra rằng anh từng sống ở Nhật. Cô sững sờ, trong cuộc đời mình, anh là người đầu tiên cầu hôn cô, hơn nữa cũng là người duy nhất cầu hôn tới hai lần.
- Anh không bắt em phải đồng ý ngay lập tức.
- Thực ra hôn nhân cần phải được xây dựng trên cơ sở tình cảm. – Cô nói.
- Nếu không có, em có ra sức bôn ba vì triển lãm tranh của anh không? Nếu không có, giờ đây em có cho anh xuất hiện ở nơi này không? Nếu không có, vừa nãy khi em chủ trì chương trình, sao em lại kích động như thế? Nếu không có, sao em lại viết những bài văn như vậy?
Nếu không có, cô có không thể quên được cái bóng hình đi cùng anh ở Hàng Châu và sau đó nhói đau khi nghĩ lại? Tiểu Liên thầm hỏi mình.
- Thế nên, Tiểu Liên, trái tim em chỉ là không dám thừa nhận mà thôi.
- Phương Thành, nói cho em nghe quá khứ của anh được không? Em muốn nghe!
- Ở Nhật Bản, cuộc sống lúc mới đầu khó khăn lắm. Rất nhiều người Trung Quốc vì muốn kiếm tiền mà giúp người ta làm thủ tục du học, rồi giới thiệu những cuộc hôn nhân quốc tế, làm những nhà sư già đi xin tiền của những thanh niên Nhật trên đường. Vật giá ở Tokyo cao tới đáng sợ, anh thậm chí còn cảm thấy mỗi một bước đi đều phải tiêu tiền. Anh từng làm công nhân, trông coi cửa hàng cho người khác, cả ngày không biết là mình bận những cái gì, cũng may mà tiếng Nhật của anh tốt, quen không ít bạn bè nên cũng không bị bắt nạt. Anh còn nhớ lần đầu tiên anh ra khỏi sân bay Narita, ngồi trên chiếc xe ô tô lao vút trên đường cao tốc, những thửa ruộng màu xanh và những ngọn núi nhấp nhô, khung cảnh quả thực rất đẹp. Trên núi, cây cối mọc xen kẽ lẫn nhau, như một bức tranh sơn dầu tinh tế. Nhưng vừa đi vào thành phố Tokyo, màu xanh mà anh nhìn thấy càng lúc càng ít. Lúc buồn, anh thường tới quán rượu gọi một ly rượu rẻ tiền nhất và ngồi trong một góc nhìn những người Nhật túm tụm thành từng nhóm vui đùa với nhau. Buồn nhất là nửa đêm về nhà một mình, không có giấy phép, không có tiền mua xe. Nhưng khoảng thời gian đó anh không oán trách ai, mà chỉ kiên nhẫn chờ đợi thực hiện mục tiêu của mình. Tính cách người Nhật rất đáng để học tập, ví dụ như đức tính đền ơn đáp nghĩa của họ, họ tin rằng con người phải trả hết các món nợ của mình, cho dù là tiền hay là tình cảm.
Lời nói của anh dần trở nên nghiêm túc, cô có thể nhận ra sự kích động trong ánh mắt anh là do môi trường tạo ra.
- Ông chủ cửa hàng mà anh làm thêm khi đó đối với anh rất tốt. Ông ấy nói thực ra giữa người Nhật với nhau cũng rất khó kết bạn chứ đừng nói là người Trung Quốc, nhưng rất nhiều người Trung Quốc lại luôn dương dương tự đắc vì việc mình quen