Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341696
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1696 lượt.
cũng đừng cho Nhan Lãng ăn bừa bãi, bây giờ nó nhiều nhất cũng chỉ uống được chút canh thôi.”
Tôi nói: “À, được.” Sau đó chờ anh ta cúp điện thoại.
Trong điện thoại đột nhiên truyền đến giọng của Tương Điềm: “…Con husky nhà em hai tuổi rồi, ánh mắt đặt biệt sắc bén, là con chó đẹp nhất khu, thầy Tần có nuôi cún trong nhà không?”
Tần Mạc trả lời: “Không nuôi, con tôi không thích vật nuôi.”
Tương Điềm nói: “A? Con?”
Tần Mạc cười nói: “Con nuôi của tôi.”
Tôi nghĩ lại, quả thật Nhan Lãng không thích vật nuôi.
Mà cái này thực ra có nguyên nhân. Trước kia nhà tôi có nuôi một con cún, tôi còn đặt cho nó một cái tên, là Cún Thừa. Khi đó bệnh của bà ngoại cực kỳ nghiêm trọng, nghe nói thịt chó có thể làm thuốc, kìm bệnh của bà lại, vì thế tôi và Nhan Lãng rưng rưng tiễn Cún Thừa đến Tây Thiên, đem thi thể nó nấu nướng rồi đưa bà ngoại ăn. Nhan Lãng tuy rằng hiểu được, nhưng cũng không thể ngăn trở việc này thành bóng ma tâm lý suốt đời nó. Đồng thời cũng là bóng ma tâm lý suốt đời tôi, nhưng đời tôi có nhiều bóng ma tâm lý quá, nên cái bóng ma kia chẳng thấm vào đâu.
Tần Mạc nói: “Tại sao không cúp máy?”
Tôi nói: “Tôi đợi anh cúp trước.” Đây là lễ phép cơ bản.
Anh ta nói: “Được, tôi sẽ cố gắng kết thúc bữa tiệc sớm.”
[1'> Vợ của Dương Chấn Ninh, Dương Chấn Ninh 82 tuổi lấy Ông Phàm khi cô 28 tuổi.
[2'> Shin cậu bé bút chì = =
Ngày hôm qua không dễ lãng quên
♥♥♥
Chúng ta đều biết, chuyện mà phần đông đàn ông có hứng thú nhất là dùng tiền chia sẻ phụ nữ với đàn ông khác, còn gọi là bóc bánh chả tiền, chuyện mà đại bộ phận đàn ông ghét nhất chính là thằng đàn ông khác không mất tiền mà có thể chia sẻ người phụ nữ với mình, còn gọi là cắm sừng.
Từ xã hội chiếm hữu nô lệ đến xã hội phong kiến, từ xã hội tư bản chủ nghĩa đến chủ nghĩa xã hội, cuối cùng là giai đoạn sơ cấp của chủ nghĩa xã hội khoa học, ngay cả Hoàng Hà cũng đã đổi dòng đến bảy lần, nhưng trong phương diện này đàn ông không hề bị ngoại lực tác động, kiên quyết kế thừa giá trị truyền thống từ nhiều đời trước. Phần lớn đàn ông đều hào hứng với việc bóc bánh trả tiền nhưng không có ai thích bị cắm sừng, hơn nữa, nếu không phải gặp phải tình huống đặc biệt, sẽ không bao giờ cưới một người phụ nữ trước khi kết hôn đã cho bọn họ mọc sừng, ví dụ như những người phụ nữ chưa kết hôn đã làm mẹ.
Cho nên, tôi cũng rất hiểu mọi người trong tổ đối với chuyện một cô gái chưa kết hôn đã làm mẹ như tôi có thể tìm được bạn trai là ngạc nhiên đến cỡ nào. Đương nhiên, đây chỉ là một việc hiểu lầm, sự việc như thế này càng bôi lại càng đen, nói nhiều lại càng làm cho quần chúng càng không rõ ràng chân tướng, do đó sinh ra những liên tưởng không cần thiết.
Hà đại thiếu vẫn giữ được tỉnh táo, phản bác: “Kinh đô âm nhạc em nói là Vienna, Vienna ở Châu Âu, nhưng Sydney không phải ở Châu Âu, Sydney ở châu Úc.”
Tuy rằng anh ta giữ được tỉnh táo, nhưng hiển nhiên đã quên mục đích ban đầu đến gặp Chu Việt Việt là vì cái gì.
Hai người bọn họ tập trung thảo luận vấn đề này, bởi Chu Việt Việt là người mù địa lý, đã ngu lại còn cố chấp, làm cho cuộc nói chuyện tiến triển cực kỳ chật vật, hơn nữa cả hai bọn họ đều không nhận thức được hướng phát triển của câu chuyện. Tôi với Nhan Lãng rốt cuộc không nhịn được, Nhan Lãng nói: “Đi thôi, chúng ta xuống dưới lầu tìm cha nuôi.”
Tần Mạc đã chờ ở dưới lầu, đang ngồi ở sô pha đại sảnh đọc báo. Ngọn đèn kia cũng không sáng lắm, anh ta ngồi ở đó, tư thái đặc biệt tao nhã. Tôi như cảm nhận được làn gió biển ẩm ướt thổi tới, còn mang theo mùi cá, mũi đột nhiên xót lên, có người nói: “Cô muốn vượt qua anh ta sao? Anh ta đi nhanh như vậy, trừ khi cô là một cơn gió biển.” Tôi quay đầu nhìn cầu thang, chỉ có mình tôi và Nhan Lãng, gần chúng tôi nhất chỉ có một nhân viên khách sạn mặc sườn xám màu đỏ thẫm đứng ở đầu cầu thang. Tôi cảm thấy thật kỳ lạ, chẳng nhẽ là nằm mơ cũng bị lưu lại di chứng? Hơn nữa so sánh kiểu gì vậy? Tại sao tôi muốn vượt qua anh ta nhất định phải trở thành một cơn gió biển? Chẳng lẽ nói, nếu tôi là một cơn gió, có thể ngăn lại anh ta là ngọn sóng, vì thế anh ta không thể bỏ đi được?
Tần Mạc uống rượu, không tiện lái xe, chúng tôi đành phải bắt xe đi “Đại Thế Giới”.
Xe chạy đến cửa “Đại Thế Giới”, tôi trợn mắt há hốc mồm nhìn tòa nhà đèn đuốc huy hoàng này, nghĩ đến đi nhầm rồi. Tôi nói: “Đây là karaoke? Không phải chúng ta đến gặp người nhà anh sao?”
Tần Mạc nói: “Ừm, đây là nơi cô ấy chọn, cô ấy rất thích hát…”
Nói chưa dứt lời, đột nhiên anh ta dùng sức kéo lấy cánh tay tôi. Lúc này tôi và anh ta đang đứng mặt đối mặt, bị anh ta kéo, đương nhiên tôi ngã thẳng vào lòng anh ta.
Cú ngã này cực kỳ nặng, tôi đập vào ngực Tần Mạc, đầu óc bị đâm cho ong lên, mà Tần Mạc một tiếng cũng không kêu, quả là thể lực tốt.
Sau lưng vang lên giọng hai đứa bé, một giọng nói: “Cậu đi đường cẩn thận một chút, thiếu chút nữa đụng vào người ta rồi.” Một giọng khác nói: “Còn không phải tại cậu đuổi m