XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341774

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1774 lượt.

i cũng ba vòng mới rơi được xuống đất làm cho tôi cảm thấy trống vắng. Lăn trái lăn phải sau đó thì mất ngủ. Rốt cuộc bốn năm giờ sáng mới chợp mắt, nhưng đầu óc vẫn không thể nghỉ ngơi, lập tức mơ một giấc mơ. Tôi cảm thấy ấn tượng, cảm thấy giấc mộng này rất lắt léo ly kỳ, nhưng tiếc là buổi sáng hôm sau tỉnh lại, dường như chỉ nhớ được hai cảnh tượng đơn giản trong giấc mơ đó.
Đầu tiên là cửa sổ rất lớn nhìn ra ngoài của một ngôi nhà, gió thổi qua, tấm rèm màu vàng nhạt bay cao, để lộ ra mặt biển xanh rộng lớn cùng bờ cát trắng trải dài, mấy chú hải âu dừng chân phơi nắng, khung cảnh thật thích hợp để những đôi tình nhân đuổi bắt chơi đùa. Chính giữa bờ cát lộ ra một mảnh nở đầy hoa thủy tiên.Tuy rằng đối với việc hoa thủy tiên nở trên bờ cát ven biển tôi còn một chút hoài nghi, nhưng trong khung cảnh đó, những khóm hoa thủy tiên nở rộ trên bờ cát hết sức tươi tốt.
Hà Tất Hà đại thiếu là bạn trai cũ của Chu Việt Việt.
Nghe nói năm đấy Chu Việt Việt vừa học năm thứ tư, chuyển từ khu học mới về khu học cũ, ký túc xá không có internet, cô ấy bất đắc dĩ phải đi thư viện đọc sách, sau đó lại ghi danh lớp ghi ta để giết thời gian.
Hà đại thiếu gia là bạn học cùng lớp của cô ấy, không biết làm thế nào mà xác lập quan hệ. Rồi khi tình yêu của Chu Việt Việt trở nên sâu nặng, lại phát hiện anh ta có quan hệ với cô giáo dạy ghi-ta đã có chồng, còn mình thì là cái khiên để họ che dấu người đời. Chu Việt Việt tức giận cắt đứt quan hệ với Hà đại thiếu, buổi tối cô ấy nói chia tay Hà đại thiếu kích động đến nỗi kéo rách tay áo cô ấy, kết quả cô ấy vẫn dứt áo ra đi.
Từ ngày đó đến giờ đã được hai năm có lẻ.
Tôi nói: “Làm cách nào mà cậu lừa được của người ta hai bàn tiệc rượu? Lại là cái nơi đốt tiền như Ngọc Mãn Lâu?”
Chu Việt Việt nói: “Quỷ hiểu được tại sao anh ta lại gọi điện đến mời mình. Mình cũng chẳng muốn nhìn thấy anh ta, không nghĩ đi, đã nói hẹn bạn bè cùng ăn cơm, hơn mười người, không đi được. Sau đó anh ta nói mình có thể đem toàn bộ bạn bè qua, hiếm khi anh ta sinh nhật, rất muốn đông vui. Mẹ nó, ai mà chẳng hiếm khi được sinh nhật, thường dân như chúng ta thì ngày nào cũng sinh nhật chắc. Nhưng sau đó nghĩ lại, người ta có tiền chủ động yêu cầu dân nghèo chúng ta đến đục khoét, cơ hội khó được, không làm quả thực uổng phí công làm người nghèo nên mới đồng ý. Nhưng mình chỉ tìm được bảy người tối nay rảnh, cậu xem bên cậu còn có ai không, đưa đến đi.”
Tôi khó xử nói: “Chuyện này thật không dễ làm, hiện tại sinh viên bây giờ sĩ diện rất lớn, mọi người đều cảnh giác, tuyệt đối không dễ dàng đáp ứng người lạ mời cơm.”
Cô ấy nói: “Cậu cứ hỏi thử một câu đi.”
Vì thế tôi quay lại hỏi mọi người trong văn phòng.
Kết quả chứng minh tôi đã đánh giá quá cao lũ sinh viên này.
Ngọc Mãn Lâu là nhà hàng hải sản sang trọng nhất thành phố C, nó sang trọng ở chỗ trên cơ bản là không bán hải sản trong nước, tất cả đều là ở nơi khác vận chuyển theo đường hàng không về, do đó tính thêm phí chuyên chở và thuế, giá cắt cổ. Khách hàng cũng cực kỳ biết cách phối hợp, cho dù là tôm hùm bình thường thì cũng khen lên gấp mấy chục lần, hơn nữa còn hùa vào tưởng đây là tôm hùm dị quốc ngồi máy bay tha hương đến, ngon cũng là điều dễ hiểu.
Chu Việt Việt đã tới trước đón tôi và Nhan Lãng ở hành lang. Hôm nay Nhan Lãng mặc áo len màu lam có hình chuột Mickey, cắt đầu đinh, để lộ vẻ ngây thơ hồn nhiên chưa từng có khiến mọi người không thể nhận ra.
Hà đại thiếu gia bao cả một gian phòng, chúng tôi theo hướng đó đi đến. Một phòng bên cạnh bất chợt mở ra, tôi liếc mắt một cái, thấy Tần Mạc ở trong đó. Ngồi bên cạnh anh ta dường như là hiệu trưởng của trường chúng tôi, đang cầm chén rượu lên cạn ly, anh ta cũng đưa tay cầm lấy chén rượu đưa đến. Tôi nghĩ thì ra bữa tiệc ngày hôm qua anh ta nói là đây, như vậy cũng tốt, đỡ việc anh ta ăn xong còn phải chạy xe về nhà để đón chúng tôi. Anh ta uống xong rượu, khi buông chén đột nhiên ngẩng đầu, đúng lúc tầm mắt hai chúng tôi giao nhau, anh ta ngẩn người, sau đó mỉm cười. Trong phòng đèn đuốc huy hoàng, nụ cười của anh ta quả thật làm tôi hoa cả mắt, tôi cũng cười đáp lại anh ta. Hiệu trưởng nhoài sang nói với anh ta gì đó, anh ta quay đầu lại tiếp chuyện với hiệu trưởng. Vì thế, nhân viên phục vụ đem cửa đóng lại.
Chu Việt Việt nói: “Tống Tống, cậu đang nhìn gì thế?”
Tôi nói không có gì, nhanh chóng đuổi theo bọn họ.
Chúng tôi tiếp tục đi, giọng Trần Oánh đột nhiên từ sau lưng kêu lên: “Aiz aiz, Điềm Điềm.”
Một cô gái mặc áo lông, váy ngắn kẻ caro nghe tiếng quay đầu, tuy rằng mái tóc xoăn vàng đã biến thành tóc thẳng màu đen dài như thác đổ, nhưng nhìn kỹ lại, mọi người vẫn nhận ra được cô ấy chính là Tương Điềm.
Tương Điềm nói: “A, trùng hợp quá. Tại sao mọi người đều ở đây? Tổ chức tiệc cuối năm của chuyên mục sao?”
Tôi nghĩ trừ khi chúng tôi đem toàn bộ thiết bị của chuyên mục bán đi, nếu không tuyệt đối không thể nào tổ chức được tiệc cuối năm ở Ngọc Mãn Lâu này. Nhưng không đợi tôi biểu đạt ý tưởng này, tổ trưởng đã giành nói: “