Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341777

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.

Làm gì có, sinh nhật một người bạn, ha ha, em thì sao?”
Tương Điềm nói: “A, ba em có việc mời Tần Mạc dùng cơm. Chuyên mục của chúng ta không phải là mời Tần Mạc sao? Ba em bảo em trực tiếp đến nói với anh ta, nên gọi điện cho em tới.”
Mọi người lập tức nín thở.
Tổ trưởng vội vàng nói: “Vậy em đã nói chưa? Thành công không?”
Tương Điềm hoàn toàn không làm hổ danh cái tên của cô ta (Điềm 甜 là ngọt), cười ngọt ngào: “Đương nhiên là nói rồi, anh ta lập tức đồng ý.”
Tổ trưởng kích động hét lên.
Nhạc Lai nói: “Không đúng, không phải nói Tần Mạc luôn không nhận phỏng vấn của giới truyền thông sao? Huống chi kênh truyền hình của chúng ta nhỏ như vậy?”
Trần Oánh vẫn im lặng rốt cuộc cũng có cơ hội, đưa tay vuốt vuốt mái tóc dài của Tương Điềm lạnh nhạt cười: “Điềm Điềm xinh đẹp như vậy, nói không chừng Tần Mạc đối với cô ấy nhất kiến chung tình? Trên TV không phải thường diễn như vậy sao? Nam chính đối với nữ chính nhất kiến chung tình, vì nữ chính mà phá vỡ rất nhiều nguyên tắc, làm những chuyện mà bình thường mình không làm, cuối cùng cũng có được trái tim của nữ chính.”
Khuôn mặt Tương Điềm hồng lên, ngượng ngập nói: “Oánh Oánh, cậu nói lung tung, đừng đùa mình như thế.” Sau đó lại cúi đầu nói: “Nhưng mà em cũng thấy rất kỳ quái là, Tần Mạc không thích nói đến chuyện này lắm, nhưng không ngờ em vừa nhắc tới, anh ta cái gì cũng không hỏi, lập tức đồng ý.”
Tôi nghĩ chút rồi nói: “Có phải vì trước đó tôi đã nói qua với anh ấy không?”
Mọi người cùng nhau cười rộ lên, tổ trưởng nói: “Nhan Tống, cậu đừng phá rối nữa.” Nhạc Lai cũng nói: “Tống Tống, cậu đang kể chuyện cười à?” Nói xong phối hợp ha ha hai tiếng: “Rất buồn cười.”
Nhan Lãng thương hại liếc mắt nhìn tôi một cái, vì thế mọi người cũng không để ý đến tôi nữa.
Trần Oánh nói với Tương Điềm: “Mình cảm thấy như trong phim vậy, hai người một là dòng dõi thư hương, một là xuất thân gia đình truyền thống kiến trúc, quả là xứng đôi vô cùng, tại sao cậu phải ngượng.”
Tương Điềm làm bộ muốn đánh Trần Oánh: “Cậu đừng nói bừa, còn chưa xem bát tự, huống hồ anh ấy nhiều tuổi như vậy.”
Nhan Lãng gật đầu nói với Tương Điềm năm nay vừa tròn mười chín tuổi: “Dì không cần tự ti, dì nhìn qua cũng chỉ hai ba, hai tư, cũng không kém Tần Mạc đến chục tuổi đâu, dì cũng nên học tập Ông Phàm[1'> một chút.”
Tôi lau mồ hôi trên trán.
Khóe miệng Tương Điềm co giật, khó khăn nói: “Nhóc con, cảm ơn sự cổ vũ của cháu.”
Nhan Lãng khoát tay: “Mọi người đều là lưu lạc hồng trần, không cần khách khí.”
Chu Việt Việt dựa vào vai tôi bất ngờ nói: “Hai đứa thần kinh kia là ai?”
Nhưng tôi đang tự hỏi việc Tần Mạc và Tương Điềm nhất kiến chung tình, không rảnh để ý đến cô ấy. Hơn nữa tôi cảm thấy không phải Tần Mạc để ý đến Tương Điềm, bởi vì loại phản ứng như nhất kiến chung tình phụ thuộc vào chỉ số dung mạo rất cao, Tương Điềm tất nhiên rất xinh đẹp, nhưng so với Trịnh Minh Minh hoàn toàn không đáng nói đến.
Trần Oánh và Tương Điềm lưu luyến chia tay, Chu Việt Việt dẫn chúng tôi vào căn phòng đặt trước. Mà sau khi đi vào, tôi lập tức nhận được tin nhắn của Tần Mạc: “Đừng chạy lung tung, cơm nước xong ở dưới đại sảnh chờ tôi. Còn nữa, kiểu tóc mới của Lãng Lãng không tồi, rất giống Shinnosuke[2'>.”
Tôi thử hình dung bộ dạng Tần Mạc cúi đầu soạn tin nhắn trên điện thoại, không nghĩ ra được, vì thế đưa tin nhắn cho Nhan Lãng xem: “Cha nuôi mi khen tóc mới của mi không tồi.”
Nhan Lãng xấu hổ, giận dữ không chịu nổi trừng mắt nhìn Chu Việt Việt: “Đều là tại dì ấy làm hại, thừa dịp con bệnh không thể phản kháng, kiên quyết đưa con đi gọt thành kiểu tóc này.”
Chu Việt Việt toàn tâm toàn ý với con cua, làm bộ không nghe thấy. Mọi người xung quanh ồn ào thể hiện thật ra kiểu tóc của nó cũng không quá khó coi, hoàn toàn trong phạm vi chấp nhận được. An ủi Nhan Lãng đang thiếu chút nữa bật khóc tủi hận.
Nhan Lãng nín nhục, trừng mắt nhìn canh sò trước mắt, đột nhiên giật lấy điện thoại trong tay tôi, gọi lại cho Tần Mạc, sau khi có người nhấc máy liền lớn tiếng: “Tóc mới của con không khó coi, hừ, ba đừng tưởng rằng mọi người không nhìn thấy ba cùng nữ sinh trẻ hẹn hò ăn cơm, mẹ con tức giận đến mặt cũng tái đi rồi.”
Tôi phụt một cái đem toàn bộ trà trong miệng phun ra bàn, mọi người đều im lặng né tránh. Chu Việt Việt nói: “Ai da, thằng nhóc này, nói gì vậy.”
Nhan Lãng nói: “Không phải ba…” liền bị Chu Việt Việt bịt kín miệng.
Khi Chu Việt Việt buông tay, mặt Nhan Lãng đã bị bịt đến đỏ bừng, đưa điện thoại cho tôi: “Muốn nói chuyện với mẹ này.”
Tôi một bên cười ngại ngùng với mọi người một bên nhận lấy điện thoại đứng dậy, đi đến chỗ yên tĩnh mới ngập ngừng nói: “Thầy Tần, thầy đừng nghe Nhan Lãng nói bậy, tôi không hề tức giận, sắc mặt cũng rất tốt, chưa hề tái đi.”
Anh ta cười khẽ: “Em gọi tôi là gì?”
Tôi nói: “Thầy Tần…”
Anh ta nói: “Tôi không có nghe rõ, cái gì?”
Tôi nói: “Tần Mạc!!!”
Anh ta nói: “Ừm, nhận được tin nhắn của tôi chưa? Dùng cơm xong đưa Nhan Lãng xuống dưới lầu đợi tôi, đừng chạy lung tung,