Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.
ình à.” Sau đó nhanh chóng quay sang tôi: “Cháu xin lỗi.”
Tần Mạc buông tôi ra, tôi ngượng ngùng day day trán: “Không làm anh đau chứ?”
Anh ta cười cười: “Không sao.” Hai đứa bé suýt xô vào tôi còn đang đứng đó, tôi quay người an ủi bọn chúng, vừa quay sang, đột nhiên sửng sốt.
Này thật là oan gia ngõ hẹp, cách đó hai ba thước, Lâm Kiều đang lạnh lùng nhìn tôi, bên cạnh anh ta vẫn như cũ là Hàn Mai Mai âm hồn bất tán. Trước kia tôi thực ra không có ý nghĩ gì khác với Hàn Mai Mai, còn âm thầm khâm phục nghị lực của cô ấy, nhưng từ khi cô ấy mang hai vạn đồng yêu cầu tôi rời khỏi thành phố C, ý nghĩ của tôi đối với cô ta không thể như cũ nữa rồi. Đương nhiên, nếu khi đó cô ta mang theo hai ngàn vạn đồng đến yêu cầu tôi rời đi, thì kết quả lại khác.
Tần Mạc tới gần tôi: “Quen?”
Tôi nói: “Ừm, cũng tính là quen.” Nghĩ một chút, cảm thấy không nên lừa gạt anh ta, lại bổ sung: “Kỳ thật là mối tình đầu của tôi và bạn gái. Cô gái kia lần trước anh đã gặp qua.”
Tần Mạc xoay người nắm lấy tay Nhan Lãng, tôi không thấy rõ vẻ mặt của anh ta, nhưng Nhan Lãng không được tự nhiên muốn trốn tránh. Tần Mạc tới gần nói vào tai nó gì đó, mắt Nhan Lãng đột nhiên sáng lên, không những không tránh né, còn chủ động nắm chắt lấy tay Tần Mạc, tôi thấy thế kinh ngạc, lưng cũng nổi cả da gà.
Tần Mạc lấy từ túi áo choàng ra hai que kẹo, vị chanh đưa cho Nhan Lãng, vị dâu tây đưa cho tôi. Tôi nhận lấy xé bọc, anh ta nói: “Đi qua chào họ một tiếng không?”
Tôi ngậm kẹo lắc lắc đầu, anh ta vỗ vỗ bả vai tôi: “Vậy thì vào thôi.”
Khi lướt qua Lâm Kiều, tôi theo bản năng nhìn anh ta một cái, biểu tình anh ta trầm mặc, ánh mắt lãnh đạm, giống một pho tượng. Mà tôi, đột nhiên nhớ tới năm đó, anh ta ở cửa rạp chiếu phim nắm lấy tay tôi nhìn Tô Kỳ cùng với cậu em theo đuổi cô ấy, cũng là biểu tình thế này. Hình như anh ta nhẹ nhàng gọi tôi một tiếng: “Nhan Tống.” Lại giống như là bị gió thổi tan, đầy ảo giác. Tôi nghĩ mặc kệ có phải ảo giác hay không, cho dù tôi vì vậy mà dừng bước lại thì có thể nói với anh ta điều gì? Nói thời tiết hôm nay thật tốt, hiếm khi có thể ngắm sao trên trời? Hoặc là váy của bạn gái anh thật là đẹp, mua ở đâu vậy? Hai người nhìn rất đẹp đôi? Mà trên thực tế, hai người gặp lại nhau chỉ còn có thể nói chuyện thời tiết hay khen tặng lẫn nhau mà thôi, nếu còn muốn nói thêm thì đã đi quá giới hạn xã giao bình thường rồi.
Đứa bé vừa rồi thiếu chút nữa đâm vào tôi đã chạy tới chỗ Lâm Kiều: “Ngây ra làm gì nữa, mau cùng chị dâu vào thôi.”
Hàn Mai Mai kéo tay Lâm Kiều đi vào.
Lúc này, trong đại sảnh đang bật ca khúc: “Mi tâm giãn ra, qua một hồi nhân tình thế thái, ai lại không đem chuyện buồn vui xem là chuyện thường tình, biển chẳng thể mấy ngày mà vượt được, ân ân oán oán khó tính toan, ngày hôm qua không dễ lãng quên.” Tôi vừa nghĩ bài hát này thật là hợp với tình hình quá đi vừa chạy nhanh hai bước đuổi kịp Tần Mạc.
Nửa giờ sau, tôi ngẫm ra nhân sinh cuộc đời, hơn nữa, còn cho rằng nó quả là một chân lý. Đó là, con người thật sự rất thất thường, so với dự báo thời tiết của đài truyền hình trung ương còn thất thường hơn.
Chân lý này được nghiệm ra lúc Tần Mạc đưa Nhan Lãng đi WC, dưới ngọn đèn u ám trong phòng, trên màn hình là MV “Hair like snow” của Châu Kiệt Luân bị tắt nhạc, ngôi sao nổi tiếng Trịnh Minh Minh vỗ bả vai tôi chào hỏi.
Tần Mạc nói muốn Nhan Lãng gặp người nhà, tại sao lại là Trịnh Minh Minh trong scandal của anh ta, hoặc nói lại là Trịnh Minh Minh tại sao lại có thể cùng “người nhà” của mình tạo thành scadal ầm ĩ thế được? Xem ra Chu Việt Việt nói không sai, muốn làm một ngôi sao tốt, việc cần nhất phải làm là xóa hết những chuyện trong quá khứ, đem những thứ mình muốn thành sự thật, muốn bước chân vào giới giải trí, phải sẵn sàng đổi trắng thay đen.
Nhưng cho dù thế nào, đối với Nhan Lãng đây vẫn là một chuyện rất tốt lành.
Nhan Lãng nhìn thấy Trịnh Minh Minh, đầu tiên là sửng sốt nửa ngày, sau đó chạy đến hôn người ta một cái. Chờ đến khi Tần Mạc giới thiệu “Đây là em họ của ba”, nó đã bình tĩnh, không chút ngại ngùng mà cầu hôn Trịnh Minh Minh.
Nó nói: “Cô với cha nuôi của cháu vẫn thuộc phạm vi huyết thống ba đời, theo luật hôn nhân gia đình nhất định kiếp này hai người không thể kết hôn. Nhưng cô đừng sợ hãi, cô và cháu không có quan hệ huyết thống, vừa rồi cháu hôn cô, nhất định sẽ chịu trách nhiệm với cô, cô đợi cháu mười một năm là có thể lấy cô về rồi.”
Trịnh Minh Minh khóe miệng giật giật không kìm được, Tần Mạc xoa xoa đầu Nhan Lãng, nghiêm trang khích lệ nó: Làm được lắm. Mà tôi chịu ảnh hưởng của những tiểu thuyết trọng sinh, rốt cuộc nghiêm túc tự hỏi, cho dù không phải Nhan Lãng xuyên không đến, thì không biết có phải nó trọng sinh trở về hồi còn bé không?
Tôi và Trịnh Minh Minh song ca vài bài hát, hát đến khi “Cầm của tôi thì trả lại, ăn của tôi thì nhổ ra” (LINK YOUTUBE), cảm tình của mọi người đã khá thân thiết, hơn nữa phát hiện đối phương có cách nhìn thị phi giống mình, tất nhiên thân càng thêm thân.
Nhan Lãng vẫn ngồi bên