Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341697
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.
hế không tốt, phụ nữ thích sự lưu động. Mấu chốt ở chỗ là đàn ông thời đại này còn thích lưu động hơn cả phụ nữ, lại có khả năng tự làm tăng giá trị tài sản trong quá trình lưu động, thật sự là rất giống hàng hóa.
Tôi nghĩ một ngày nào đó Tần Mạc cũng sẽ lưu động ra ngoài, hoặc là lưu động qua rất nhiều trạm rồi mới lưu động đến tôi, mặc kệ là người tới trước hay kẻ đến sau, đều không cho người ta cảm giác an toàn. Khi tôi nghĩ đến điều này, liều mạng tìm kiếm yếu tố khiến người ta không thích của anh ta, cho thấy tôi đang tự khắc chế bản thân.
Tôi gọi điện thoại cho Tần Mạc, muốn ngầm nhắn là anh ta đừng về, nhưng anh ta hiểu sai hoàn toàn, chỉ nói: “Có mười người sao? Vậy thì em mua nhiều vỏ sủi cảo hơn nhé.”
Khi Tần Mạc trở về, trừ tổ trưởng, Tương Điềm, Trần Oánh là mấy người có khả năng làm bếp đang bận rộn chế biến, những người khác tập trung hết ở phòng khách xem TV, Nhan Lãng nhanh chóng làm quen hết với cả tổ, đang chơi cờ thỏ cáo(1) với Nhạc Lai. Nhạc Lai không thắng được trận nào, đã gần như sụp đổ, tôi phải bảo Nhan Lãng: “Con không thể nhường người khác một lần ah, con khiến dì Nhạc Lai chẳng còn mặt mũi gì.” Nhan Lãng nói: “Con người ta phải chịu đả kích mới trưởng thành được, con đang giúp dì Nhạc Lai trưởng thành.” Tay Nhạc Lai run lên, thiếu chút nữa thì bóp cổ Nhan Lãng. Các bạn cùng tổ nghe thấy cười haha.
Tôi giúp Tần Mạc treo áo khoác, anh ta đi tới bên cạnh Nhan Lãng, phỏng chừng cảm thấy Nhan Lãng quá kiêu ngạo, muốn trấn áp một chút, ôn tồn nói: “Cha con ta cũng làm một ván đi.”
Phòng khách nhất thời lặng ngắt như tờ, mọi người nhìn nhau trân trối, vẻ mặt ai nấy giống như vừa bị sét đánh trúng đầu. Tần Mạc ngồi đối diện Nhan Lãng ung dung cầm quân cờ, tôi đau khổ vỗ trán giải thích: “Không phải như thế……” Tần Mạc chặn lời tôi: “Tống Tống, rót cho tôi cốc nước.” Tôi mặc kệ anh ta, tiếp tục nói: “Kỳ thật…” Lần này thì bị Nhan Lãng chặn lời: “Mẹ, lấy hộ con phong chocolate, nhanh lên nhanh lên, con muốn ăn chocolate bổ sung chút tinh lực.”
Đến khi tôi mang phong chocolate quay lại phòng khách, mọi người đã có vẻ khôi phục bình tĩnh, tất cả đều chăm chú ngồi xung quanh xem Tần Mạc và Nhan Lãng chơi cờ. Tôi đứng bên cạnh “Kỳ thật” suốt nửa ngày, kết quả không ai để ý.
Nhưng cho dù có chocolate bổ sung tinh lực, Nhan Lãng vẫn thua rất thảm hại, nó oán hận trừng mắt nhìn Tần Mạc, Tần Mạc dạy dỗ nó: “Con người ta phải chịu đả kích mới trưởng thành được, cha đang giúp con trưởng thành.” Nhạc Lai nghe thế cười sặc sụa, tôi lặng lẽ nói với cô ấy: “Kỳ thật hai người bọn họ không có quan hệ huyết thống, cậu đừng hiểu lầm.” Nhạc Lai cắt lời tôi: “Sao lại thế, rõ ràng là phong cách cha con đấy thôi.” Tôi không thể hiểu nổi cái phong cách cô ấy đang nói, nhất thời không nói được gì.
Chơi xong ván cờ Tần Mạc tự giác xuống bếp làm sủi cảo, một lát sau, tổ trưởng, Trần Oánh người trước kẻ sau ra khỏi bếp, cười tươi roi rói: “Chúng tôi chỉ làm được đến thế thôi, đáng tiếc không biết gói sủi cảo, không thể giúp kiến trúc sư Tần một tay. Có ai biết gói sủi cảo thì xuống bếp giúp đi, chỉ có Tương Điềm và kiến trúc sư Tần sợ không đủ.” Trần Oánh liếc xéo tổ trưởng một cái.
Tôi nói: “Hay là mang tất cả ra phòng khách, mọi người vừa xem TV vừa cùng gói sủi cảo.”
Mọi người đều phụ họa.
Trong nhà ăn, Tương Điềm đang ngồi đối diện Tần Mạc tay cầm vỏ sủi cảo nói: “Kỳ nghỉ hè năm ngoái em có cùng cha đi Pháp, thăm cung điện Versailles, khi đó đột nhiên cảm thấy phòng ở không chỉ thuần là phòng ở, mà là một tác phẩm nghệ thuật rất lộng lẫy, nếu cha em đưa em đến đấy sớm hai năm, có lẽ em đã đổi sang học ngành kiến trúc.”
Cuộc đối thoại đột nhiên ngừng lại khi tầm mắt cô ấy đập phải tôi, cô ấy nhanh chóng nhìn tôi nở nụ cười: “Chị Nhan cũng đến giúp một tay sao? Chị qua đây ngồi cạnh em này.”
Tần Mạc nhíu nhíu mày, dùng ngón tay dính bột mì quẹt qua môi tôi: “Chocolate?”
Tôi lui lại một bước, nhìn anh ta đầy cảnh giác: “Anh đừng dùng cái tay đấy chạm vào người tôi, tay anh đầy bột mì.” Nói xong bê âu nhân lên: “Chờ hai người không biết đến bao giờ mới được ăn, chúng ta mang ra phòng khách để mọi người cùng gói đi.”
Tưởng Điềm cười nói: “Cũng đúng.” Tần Mạc cầm vỏ sủi cảo đi trước nhân cơ hội sờ mó mặt tôi bằng cái tay dính bột mì, sờ qua sờ lại, tôi không vứt âu nhân đi được, đành đạp lên chân anh ta. Nhưng lực sát thương của dép đi trong nhà quá nhỏ, anh ta còn nhướng mày cười cợt.
Khi tôi học đại học, mỗi dịp năm mới cũng thường cùng bà ngoại và Nhan Lãng làm sủi cảo, có lẽ Nhan Lãng cũng là tức cảnh sinh tình, gói được một lúc, hỏi tôi: “Mẹ, khi nào chúng ta về nhà thăm cụ?”
Tần Mạc nói: “Chờ cha hết bận cha đưa về.”
Mối hận vì bại trận của Nhan Lãng chưa tiêu tan, nó quay mặt đi: “Con hỏi mẹ chứ không hỏi cha.”
Tần Mạc nói: “Mẹ con cũng phải chờ cha hết bận, cũng vậy thôi.”
Tôi nói: “…”
Nhạc Lai cười hì hì nói với tổ trưởng: “Đấy gọi là phong cách.” Tổ trưởng chẳng hiểu gì.
Không khí dần thoải mái hơn, mọi người vừa gói sủi cảo vừa chuyện phiếm, k