Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341691

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.

hông biết tại sao Tương Điềm lại ngồi cạnh tôi, đang yên đang lành lại hỏi tôi về chuyện bếp núc nữ công gia chánh, toàn những vấn đề rất hóc búa, tôi đoán chắc đấy là đề thi nấu ăn của cô ấy, tôi không trả lời được vấn đề nào, nhất thời cảm thấy đả kích sâu sắc. Tần Mạc nói: “Xem ra trước khi kết hôn phải cho em tham gia mấy khóa học dành cho cô dâu.”
Tôi nói: “Sao anh không cưới đầu bếp luôn cho nhanh.”
Tương Điềm kinh ngạc nói: “Hai người muốn kết hôn, không phải chị Nhan là người đồng tính luyến ái sao?” Toàn bộ phòng khách lặng ngắt như tờ, cô ta cũng che miệng ngay lập tức.
Thời điểm Tương Điềm dùng tay che miệng, ai nấy đều dừng tay, đồng loạt quay sang nhìn tôi, ánh mắt sắc bén, vẻ mặt mỗi người một khác, nhưng ánh mắt nào cũng đầy sự hiếu kỳ, bình thường chỉ vào ngày cuối cùng của kỳ học, thầy cô giáo công bố phạm vi ôn thi mới thấy được ánh mắt này.
Tôi vẫn đang kỳ quái làm sao mà Tương Điềm biết chuyện tôi đồng tính luyến ái, Nhan Lãng đã lên tiếng phản bác: “Nếu mẹ cháu là người đồng tính thì cháu ở đâu ra?”
Câu nói này thành công chuyển dời sự chú ý của mọi người, tất cả giật mình không ngờ một thằng bé còn ít tuổi như vậy đã biết cái gì gọi là đồng tính, sôi nổi tán thưởng.
Tần Mạc liếc mắt nhìn tôi một cái thật là ý vị thâm trường, rồi lại nhìn Nhan Lãng, tựa tiếu phi tiếu nói: “Con hiểu biết rộng đấy.”
Nhan Lãng cân nhắc một chút, nói: “Kỳ thật cũng không rộng lắm đâu ạ, biết qua loa thôi mà, nhưng không liên quan tới mẹ, cái này đều là dì Chu Việt Việt dạy con.” Tôi gật đầu phụ họa: “Đúng, đều là Chu Việt Việt dạy đấy.” Thật ra, một phần hiểu biết của Nhan Lãng đến từ bản thân tôi, phần còn lại đến từ Baidu không gì không biết. Quan điểm của cổ nhân là, hiểu, biết mà biết mình hiểu biết, thì gọi là hiểu biết; không hiểu, không biết mà tự biết mình không hiểu, không biết thì xem như đã tự hiểu biết rồi vậy(2). Quan điểm của Nhan Lãng là, hiểu, biết mà biết mình hiểu biết, thì gọi là hiểu biết; không hiểu, không biết thì đi tra Baidu.
Quán trà hóng chuyện của Tương Điềm bị Nhan Lãng và Tần Mạc dẫm đạp đến không nhận ra hình dạng, dẫm đạp cũng thôi đi, còn lơ đẹp chủ quán, thật là nhẫn tâm.
Tuy rằng mọi người đều rất muốn biết đáp án, nhưng xét thấy Tần Mạc đứng chặn ở cửa, không ai lớn gan mạo muội vào quán, đến cả bạn tâm giao cốt cán của Tương Điềm là Trần Oánh cũng chỉ biết cắm cúi gói sủi cảo.
Nhưng Tương Điềm không buông tha dễ dàng như vậy, một lát sau, cô ta buông tay che miệng, lẩm bẩm đầy nghi hoặc: “Chẳng lẽ hôm đó em nghe nhầm, ở rừng cây cạnh sân bóng rổ, rõ ràng chị Nhan và chị Chu nói hai người đã trải qua rất nhiều gian nan, vất vả lắm mới có thể ở bên nhau, cho dù chị Chu biến thành cái cây bên đường, cái ghế trong lớp học, cái bánh sừng bò trong tiệm bánh, chị Nhan cũng không vứt bỏ chị Chu…”
Tôi sặc. Mặc dù đúng là nhắc lại gần như nguyên văn những lời tôi đã nói đấy, nhưng tôi vẫn không thể không thừa nhận, dù ở bất cứ không gian địa điểm nào, mỗi lần nghe được nó, tôi vẫn ngất ngây như vậy, lại thêm giọng Đài Loan ngọt ngào nũng nịu của Tương Điềm, thật càng thêm mất hồn. Xung quanh vang tiếng hít một hơi, tôi thấy tay Tần Mạc vẫn gói sủi cảo một cách rất chuẩn xác không nhanh không chậm, chưa từng dừng dù chỉ một khắc. Tôi nói: “Em nghe lầm rồi, tôi chưa bao giờ nói những lời đó, tôi cũng không phải người đồng tính.”
Tương Điềm sửng sốt một chút, có lẽ là không thể ngờ rằng một người thật thà như tôi lại có lúc nói láo mà không thèm chớp mắt, lẩm bẩm nói: “Rõ ràng chị đã nói, chị còn nói chị Chu là đoạn phong cảnh duy nhất trên đường đời của chị, mất đi chị Chu chị chỉ có hai bàn tay trắng……”
Tôi bày ra vẻ mặt cực kỳ kinh ngạc, xác định là tất cả mọi người đều đã nhìn thấy biểu tình kinh ngạc đó rồi mới từ từ thả lỏng, ôn hòa nói với Tương Điềm: “Tôi thật sự chưa từng nói thế, chắc em nhìn nhầm người.”
Mặt Tương Điềm đỏ rồi lại trắng, chắc là hối hận lúc đấy không mang máy ghi âm đi ghi âm cuộc đối thoại đấy của tôi với Chu Việt Việt. Tôi dự đoán lúc cô ấy khẽ lắc đầu để lên tiếng: “Ah, chắc là nhìn nhầm đấy mà.” Chuyện này tạm coi như kết thúc trong hòa bình. Nhưng Tương Điềm kiên trì theo đuổi cao trào, không cam tâm mà nói: “Em không thể nhìn nhầm, mắt em không hề cận.”
Tôi lựa lời khuyên bảo: “Có khả năng em không ngủ trưa, xuất hiện ảo giác thì sao? Hoặc là khi em ngủ trưa có nằm mơ, sau đó em nghĩ rằng giấc mơ đó là thật.”
Tương Điềm ngơ ngác nhìn tôi, thần sắc mờ mịt. Tôi đao thương bất nhập như thế, thật khiến Tương Điềm đau khổ.
Mọi người nín thở tập trung, ai nấy đều vểnh tai, mắt thì nhìn cái sủi cảo trong tay đấy, nhưng tay thì lại không động đậy, cho thấy tất cả đều đang nghe lén.
Tương Điềm mờ mịt trong ba mươi giây, đột nhiên nói: “Chị nói dối, tại sao chị phải nói dối? Chị sợ thầy Tần biết chị là người đồng tính sao? Chị…” Tương Điềm còn đang nói dở, bị tổ trưởng thấy chướng tai ngắt lời: “Tương Điềm, đủ rồi.”
Toàn bộ quá trình, Tần Mạc vẫn không nhanh không chậm gói sủi cảo một cách vô cùng chuẩn xá