Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341682

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.

ện lãng mạn khác v.v…, nhưng chúng tôi lại được sai đi lấy trấn thất chi bảo của phòng Sinh Vật là bộ mô hình xương người, để giúp các bạn tìm hiểu thêm về kết cấu xương xẩu trên người, nhiệm vụ này vừa nghiêm túc lại vừa đứng đắn, không có chút lãng mạn nào. Lâm Kiều là thủ khoa môn Anh và môn Sinh, sứ mệnh là giúp giáo viên Sinh Học, tôi là trốn học đi mua kem bất hạnh bị bắt quả tang, không thể không tìm cơ hội lấy công chuộc tội, nói theo một cách nào đó, cũng coi như là định mệnh an bài. . .
Phòng Sinh Vật ở tầng trên cùng của tòa nhà xưa nhất của trường, tòa nhà đó xưa đến mức cổ vật quốc gia diện kiến cũng tự thấy hổ thẹn, mặt trời vừa khuất núi, âm khí đã dầy đặc, ngoại trừ thầy giáo Sinh Học, cơ bản không có ai khác dám ra vào.
Lâm Kiều đã biết đến sự tồn tại của Nhan Lãng vào ngày hôm trước, khi đó mặt hắn tím xanh hồi lâu, ánh mắt như xuất hiện một lớp băng dày, từ giây phút đó liền như không thấy tôi nữa. Tôi tuyệt đối không hề cảm thấy việc mình sinh Nhan Lãng khi mới mười sáu tuổi là việc trời đất không dung, ngay cả trời cao cũng có thể tha thứ, vậy hắn dựa vào cái gì mà không tha thứ được, nghĩ đến đó, tôi cũng mặc kệ hắn.
Sàn gỗ cũ mọt cọt kẹt theo từng bước chân, bóng đèn trên trần hắt xuống thứ ánh sáng lờ mờ, mỗi một âm thanh đều rõ mồn một, hai dãy phòng tối om hai bên cũng như cất giấu những điều bí ẩn, trí tưởng tượng của tôi càng lúc càng bay xa, càng nghĩ càng khủng bố, mỗi một bước chân đều khiến tôi hết cả hồn. Nếu không phải chúng tôi đang chiến tranh lạnh, tôi nhất định sẽ bỏ cuộc giữa chừng, bảo Lâm Kiều đi lấy bộ xương một mình, tôi chờ ở dưới nhà, tình huống này đúng là không có đường lùi. Một cơn gió lùa qua, tôi sợ run cả người, Lâm Kiều đột nhiên dừng lại, gọi tôi một tiếng: “Nhan Tống.” Tôi quay đầu lại ném cho hắn cái nhìn khinh miệt, hừ một tiếng cũng đầy khinh miệt: “Gì?” Hắn nói: “Cái người luôn đi theo cậu là ai vậy?” Tôi ngẩn người, da gà chạy dọc gót chân lên sống lưng, hai giây sau hét một tiếng thảm thiết, nhào vội lên người hắn. Giọng của hắn không được bình tĩnh cho lắm: “Tóc dài, áo trắng, là người quen của cậu sao?” Tôi ôm chặt cổ hắn, hận không thể xuyên thấu qua hắn mà trốn sau vách tường, nhưng nghĩ đến đó lại chợt nhớ đến bộ phim trinh thám mới xem mấy hôm trước có chi tiết giết người giấu xác trong tủ âm tường, tôi cảm thấy khủng bố đến mức lông tóc dựng ngược hết lên, rốt cục ôm hắn khóc nức nở: “Cậu đừng dọa mình, Lâm Kiều, cậu đừng dọa mình.”
Dường như không thể ngờ rằng tôi sẽ phản ứng kịch liệt như thế, người hắn cứng đờ, tôi khóc được hai phút đồng hồ, hắn mới giơ tay vỗ nhẹ lên lưng tôi, dịu dàng nói: “Mình chỉ đùa một chút thôi, đừng khóc nữa mà?” Nhưng tôi giữ vững lập trường, hắn dừng một lát, chậm rãi bổ sung: “Cậu còn khóc nữa là có cái gì mò theo tiếng khóc của cậu đến đây đó.” Hắn không nói còn đỡ, nói xong liền đẩy chỉ số khủng bố lên mức cao nhất, lưng tôi như tê dại, không dám khóc thành tiếng, nhưng vì quá sợ hãi, chỉ có thể gục đầu lên vai hắn thút thít. Hắn vỗ nhẹ lên lưng tôi mấy cái, nói với giọng buồn cười: “Sao cậu nhát gan thế.” Tôi đã bị dọa đến mất hết chí khí, chết sống không dám đến phòng Sinh Vật lấy bộ xương, cũng không dám ở lại một mình, lại càng không dám quay về một mình, Lâm Kiều bị tôi ép buộc đến gần như phát điên, cam đoan hết lần này tới lần khác, đây là một thế giới duy vật, bản chất thế giới là vật chất, vừa nãy là hắn dọa tôi thôi. Nhưng tôi lập tức nghĩ ra phương pháp phản bác hắn, tôi nói tôi tin Phật giáo chứ không tin chủ nghĩa Mác. . . Cuối cùng Lâm Kiều phải thề, giơ một tay cho tôi nắm, còn kéo tôi đến phòng Sinh Vật. . .
Đôi mắt đằng sau cặp kính gọng vàng của hắn ẩn lộ ý cười, lục đục giữa tôi và hắn trong phút chốc tan thành mây khói, hắn vươn tay về phía tôi, những ngón tay thon dài vì chơi piano từ nhỏ, lòng bàn tay ấm áp khô ráo, hắn nói: “Nhan Tống, mình bảo bọc cho cậu, cậu sợ sao, không có gì phải sợ, mình bảo bọc cho cậu.”
Không có gì đáng sợ, mình bảo bọc cho cậu.
Trong những năm tháng gian nan nhất cuộc đời đấy, khi không còn muốn sống nữa, tôi đã hy vọng biết bao rằng sẽ có ai đó nói với mình câu này. Không có gì phải sợ, mình bảo bọc cho cậu. Có khả năng là khi đó bên cạnh tôi không có ai có thể nói thế. Bà ngoại già yếu Nhan Lãng thơ dại đều cần tôi bảo bọc cho họ. Đến hôm nay thì tôi đã rõ ràng, cuộc đời mỗi người phải dựa vào chính bản thân người đó, mong đợi vào sự giúp đỡ của người khác là tư tưởng không lành mạnh. Không phải có câu nói như thế này sao, có người giúp thì là may mắn, không ai giúp là bởi số phận. Thật ra ông trời đối với tôi thế cũng công bằng, thật sự không nên so đo nhiều. Chỉ không thể ngờ rằng, những chàng trai cô gái mười sáu thanh xuân không buồn không lo ngày ấy giờ lại đối mặt với nhau như thế này.
Huyệt Thái Dương như muốn nổ tung, tôi cảm thấy bản thân không còn chìm nữa, mà đang nằm ở một nơi nào đấy, rất nhiều người đang gọi tên tôi, Tống Tống, Tống Tống. Hình như từ đầu đến cuối chỉ có một giọng nói đó, nhưng giọng nói kia lại đang gọ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t