Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341683
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1683 lượt.
g mình khô khốc: “Cô nói khi tôi mới nhập học cô đã giả mạo tôi viết thư tình cho Lâm Kiều post lên BBS?”
Hàn Mai Mai chưa nói gì, tôi đã gật đầu nói: “Nói ra thì, tôi cũng từng viết thư tình cho Lâm Kiều, đó là vào năm lớp 10, còn là thư tình song ngữ Anh – Trung.”
Một hồi lâu sau vẫn không có ai nói tiếng nào, có thể chia sẻ bí mật chôn giấu đáy lòng suốt nhiều năm với đương sự, đúng là dễ chịu hơn rất nhiều
Tôi dựa vào đôn đá đưa mắt nhìn Lâm Kiều: “Nghe nói sau việc trên BBS, anh còn đến trước cửa nhà tôi thuê đứng chờ một tuần, khi đó tôi về quê chăm bà ngoại ốm, hoàn toàn không biết chuyện đó. Cái tôi không hiểu là ở chỗ, coi như thư tình đó là tôi viết đi, vậy tại sao anh lại đến tìm tôi, tại sao phải chờ tôi, không phải anh đã nói chưa từng thích tôi sao?”
Chuyện này phải làm cho rõ ràng, nếu không thật sự là chết không nhắm mắt. Mặc dù chúng tôi mới thề không gặp mặt vỏn vẹn có một tuần, nhưng mấy cái lời thề kiểu đó, sự tồn tại của nó căn bản chỉ để người ta làm trái, huống hồ lúc thề cũng không thỏa thuận điều khoản chi tiết, hoàn toàn không cần lo lắng báo ứng.
Thời gian nặng nề trôi qua, hai con thủy điểu xẹt qua mặt hồ, tạo ra tiếng nước tanh tách. Lâm Kiều rốt cục lên tiếng, lạnh nhạt nói: “Không phải em nói chúng ta nên quên chuyện trước kia mà sống cho tốt sao? Tất cả đều là quá khứ rồi.” Dừng một chút lại nói: “Giờ anh đã có Mai Mai, anh sẽ đối tốt với cô ấy.”
Hàn Mai Mai giơ lên đôi mắt sưng đỏ, ngơ ngác nhìn anh ta.
Lâm Kiều cười một tiếng, nhẹ giọng nói: “Những chuyện em vừa nói … anh đã biết, anh không trách em, cũng không liên quan tới em, anh và Nhan Tống đã hoàn toàn kết thúc, sau này em đừng chuyện bé xé ra to thần hồn nát thần tính.”
Hàn Mai Mai dụi dụi mắt, tiếp tục ngơ ngác nhìn anh ta, nói: “Rõ ràng là anh. . .”
Lâm Kiều cầm tay cô ta: “Không phải là mai em có môn thi sao, nên về nhà ôn bài đi, anh đưa em về.”
Cảnh tượng êm đềm trước mắt khiến tôi nhớ lại năm lớp 11 ấy, tôi trơ trọi đứng trước cửa phòng chiếu, cùng cậu em lớp dưới nhìn nhau mà không nói được câu gì. Thời gian thật là một cái vòng luẩn quẩn. Có cái dằm đâm vào mà không thể rút ra, bạn cho là không còn đau nữa, kỳ thật là nó đã đâm sâu vào thịt, kích thích bình thường căn bản không tác động tới được, nhưng một khi tác động tới, nó đau cả toàn thân. Khi tôi còn chưa kịp tỉnh táo, mồm đã thốt ra: “Lâm Kiều, có phải anh cảm thấy con người tôi đặc biệt dễ bắt nạt không. Khi học cấp ba cũng thế, nhìn phản ứng vừa rồi của anh, chắc là đã biết tôi thích anh hồi cấp ba ngay từ lúc đấy, vậy mà mỗi lúc anh hẹn hò lại lôi tôi theo, hai người âu yếm, lại để tôi đứng canh. Đại học cũng thế, xảy ra chuyện như thế anh cũng chẳng quan tâm, có gì tôi cũng phải chịu trách nhiệm một mình. Đến tận lúc này, rõ ràng là đến để nói cho hết hiểu lầm, còn cho tôi chứng kiến màn tình cảm nồng cháy của vợ chồng nhà anh. Trái tim ai không là máu thịt, anh tưởng tim tôi làm bằng kim cương sao mà chịu được sự tàn phá đó của mấy người, các người đừng đánh giá tôi quá cao như thế có được không?” Anh ta hơi lảo đảo, mặt vẫn lạnh như băng, có lẽ tôi bị ánh nắng làm ảo giác, người ta không hề lảo đảo, vẫn đứng rất vững.
Anh ta chậm rãi thở dài: “Em khóc vì cái gì?”
Tôi kinh ngạc lau khóe mắt, đờ đẫn nhìn bàn tay hoen lệ, nhất thời quẫn bách, lui lại đằng sau một bước nói: “. . .”
Vẫn chưa kịp nói tiếng nào, tôi đã rơi xuống hồ.
—
Năm đó tôi cảm thấy nhân thế gian nan, không có dũng khí để sống, định đi nhảy sông, chủ yếu là vì đinh ninh bản thân không biết bơi, nhảy xuống thì chết là điều không có gì để nghi ngờ, nhất định có thể tự sát thành công. Mà nếu chẳng may có biết bơi, đến phút cuối cùng bản năng sẽ tự cứu, tự bơi vào bờ, do đó tự sát bất thành. Năm đó tôi không biết bơi, lúc này cũng không.
Chứng sợ nước của tôi dường như có một nguyên nhân rất xa xôi, nhưng xa đến thế nào thì chưa nghiên cứu được, tôi cho rằng nó có liên quan đến việc mất trí nhớ năm mười sáu tuổi, cũng có thể là do một sang chấn tâm lý nào đó từ hồi bé, nhưng những việc đó đã không còn quan trọng.
Điều quan trọng hiện tại là, nước hồ lạnh lẽo đang bao trùm, tôi há mồm kêu cứu theo bản năng, thành ra bị sặc nước, cũng không ho ra được, đau đớn vô cùng.
Cảnh vật trên bờ mơ hồ không rõ, hai tai ù đi, càng vùng vẫy càng chìm, mà không vùng vẫy còn chìm nhanh hơn, khiến người ta khó lòng mà quyết định được là có nên vùng vẫy tiếp hay không.
Nước hồ rất lạnh, cái lạnh đâm thẳng vào các đầu khớp xương.
Có người gọi tên tôi, tôi không thể phân tích xem đó là giọng của ai nữa. Tôi giơ tay định tóm thứ gì đó, nhưng trong thời gian một cái nháy mắt, đột nhiên nghe thấy giọng của Tần Mạc, sâu thẳm từ đáy hồ hoặc là sâu thẳm từ trong trí óc tôi, anh ta nói: “Đừng sợ, anh giữ được eo em rồi, sẽ không chìm nữa, đừng sợ, Lạc Lạc.”
Tôi nghĩ, sao có thể không sợ hãi, tôi vẫn chưa mua bảo hiểm cho tai nạn ngoài ý muốn.
Khi học năm thứ hai tôi có xem một luận văn, nói về con người trước khi chết, sẽ thấy những chuyện đã trả