Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341814

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.

i qua được tua lại trong đầu một lần như đèn kéo quân, còn đưa ra rất nhiều căn cứ khoa học để chứng minh cho quan điểm này, mặc dù phần lớn căn cứ không có quan hệ logic với kết luận. Nhưng nhìn theo một góc độ nào đấy, cũng coi như một luận văn đặc sắc theo phong cách Trung Quốc. . . Khi đọc luận văn đó, ý nghĩ duy nhất trong đầu tôi chính là: thật tốt quá, ít nhất trước khi chết có thể nhớ được cha của Nhan Lãng là ai, bản thân tôi là ai, không phải rời nhân thế một cách mù mờ với cái tên Nhan Tống này. Nhưng oái oăm là, vào cái buổi chiều mà tôi nghĩ mình sẽ chết này, tôi lại chẳng thể nhớ ra chuyện trước khi mất trí nhớ, ngược lại lại nhớ ra những chuyện một mực muốn quên, là những kỷ niệm có vẻ ngọt ngào với Lâm Kiều, lớp 10 năm ấy, chúng ta là bạn bè cả đời. Đời người ngắn ngủi, tình bạn cũng ngắn ngủi.
Tôi thấy một cô bé mặc áo T-shirt màu hồng chấm bi xanh với váy jean, buộc tóc đuôi ngựa, so với con gái mười sáu tuổi mà nói, cô ấy cao hơn trung bình, mặc dù như thế, vẻ mặt hoàn toàn phụ lòng vóc dáng cao ráo ấy, thật sự là ngây thơ khờ khạo đến không đành lòng. Chàng thanh niên đứng cạnh mặc sơ mi đen quần dài màu vàng nhạt, đẹp trai như diễn viên Kashiwabara Takashi, cúi đầu nhìn đường qua cặp kính gọng vàng giá trị. Hai người sánh vai đi dưới ánh đèn mờ nhạt trên trần hành lang, phân tích từng người ra thì cũng coi như là gái tài trai sắc, không dám nói xứng đôi, nhưng cũng không đến nỗi cọc cạch. Đó là tôi năm mười sáu tuổi và Lâm Kiều năm mười sáu tuổi. Khi đó tôi vẫn chưa thích anh ta, mà Tô Kỳ cũng chưa gia nhập nhóm chúng tôi, ngày hôm đó chúng tôi đang hờn giận vụn vặt gì đó
Lâm Kiều hồi học lớp 10 mặc dù được người người mơ ước, nhưng tất cả mọi người đều không dám xuống tay tùy tiện, vừa là sợ bại lộ vừa là sợ bị anh từ chối, chín mươi chín phần trăm là sợ bị đại đội fanclub của anh ta đập chết, số còn lại thì khiếp sợ những câu nói lạnh hơn băng hà phương Bắc của anh ta. Giang hồ đồn sau khi Tô Kỳ thành công, mặc dù được dư luận che chở, nhưng lúc mới đầu cũng thường nhận được thư nặc danh đe dọa, thậm chí còn nhận được con chuột giấu trong hộp, bản thân tôi tiếp xúc thân mật với Lâm Kiều như thế, vậy mà chút dọa dẫm cũng chưa từng được nghe, đúng là không dễ dàng gì, đến nay vẫn là một nghi án không lời giải đáp.
Khi hắn mới tới dạy kèm tôi, kỳ thật tôi đã phải trải qua một quãng thời gian khá là đau thương, người này nhìn như không vấn đề, mở miệng lại nói toàn những câu độc địa, hơn nữa nói cái là chết liền, khiến người ta còn chẳng có cơ hội mà quằn quại. Như là “Cậu tìm ra lời giải phức tạp thế cho đề bài đơn giản này cũng thật không dễ dàng gì, mấu chốt là lòng vòng thế nhưng giải sai bét rồi, người bình thường khó lòng mà có được bản lĩnh đó.” Hay là: “Hôm nay cậu có quên não ở nhà không thế? Hay là trước giờ tôi vẫn hiểu lầm cậu, thật ra đầu cậu không hề phát triển?” Mỗi một câu đều rất quen thuộc, khó lòng quên nổi. Nhưng khi giảng bài cho tôi thì lại rất chăm chú, cho dù sau khi hắn vừa giảng xong tôi vẫn lặp lại lỗi sai đấy, hắn cũng sẽ không vứt bút chạy lấy người, nhiều lắm chỉ thở dài một câu: “Cậu đang cố tình làm sai để trả thù tôi đúng không?” Thở dài xong lại vùi đầu giảng lại, từ điểm đó suy ra, hắn là một người rất có đạo đức nghề nghiệp.
Sau lâu dần thành quen, khi hắn mỉm cười búng lên trán tôi, tôi bạo gan mở miệng phản bác một hai câu, nhưng luôn bị hắn đánh bại, không có đường thương lượng. Mọi thứ đều không bằng hắn đã đủ đau lòng rồi, giờ cả cãi nhau cũng không thắng được hắn thật là càng đau lòng hơn, thế là hắn lôi tôi đi xem bóng rổ, đánh lạc hướng cái sự đau lòng của tôi.
Trời lúc nào cũng xanh, mặt trời lúc nào cũng ở trên đỉnh đầu, hàng cổ thụ cành nhánh rối bời như chia cắt bầu trời, tàng lá xanh mướt phủ bóng râm, tiếng ve râm ran gọi hè về. Mỗi một lần ném rổ Lâm Kiều đều sẽ dẫn tới những tiếng la hét chói tai của các thiếu nữ đứng xem, nhưng quá nửa trong số đó không có chút khái niệm nào về bất cứ quy tắc cơ bản nào của bóng rổ, nói cách khác, cho dù hắn có lên cơn mà quay sang tự đốt rổ nhà thì bọn họ vẫn cứ hưng phấn thét chói tai, đây là hiệu ứng ngôi sao và sự trung thành của fanclub. Tôi cầm khăn lông và nước khoáng đứng chờ ngoài sân, nhìn hắn nổi bật trong đám cầu thủ đang thi đấu, phong thái nhanh nhẹn tấn công sắc bén, ánh mắt lại lạnh nhạt hững hờ, sở hữu tất cả điều kiện của một thần tượng học đường. Khi đó hắn có một cái tật, đó là khi nghỉ giải lao giữa trận, phải uống chai nước khoáng tôi đã uống rồi, tựa như hoàng đế cổ đại có thái giám thử độc trước khi ăn, thấy thái giám không sùi bọt mép ra đó vì trúng độc thì mới yên tâm động đũa. Tôi từng hỏi lý do, hắn đều đánh trống lảng ngay lập tức. Tôi là nữ sinh duy nhất thường xuyên tiếp xúc với hắn, kỳ quái là không tạo thành scandal gì.
Buổi tối mà tôi và Lâm Kiều sóng vai đi dưới hành lang, tôi vẫn nhớ rất rõ, trời hôm đấy nhiều sao một cách hiếm hoi, đó là một đêm hè đầy sao. Buổi tối như thế thích hợp để gặp gỡ, bói toán, hẹn hò, yêu đương vụng trộm và các loại sự ki


pacman, rainbows, and roller s