Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341812

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.

nhẫn nại thật lâu, rốt cục không chịu đựng nổi quyết định chạy trốn, tôi giật mạnh kim tiêm truyền dịch, bình truyền dịch vỡ choang dưới sàn, phòng đột nhiên lặng phắc, thật tiện cho cái giọng thều thào của tôi có thể vang đến tai từng người khi bọn họ còn đang sững sờ.
Tôi buồn cười nhìn Hàn Mai Mai: “Bị hận thù che mắt? Không hề biết nỗi khổ của Lâm Kiều? Coi thù hận như trò tiêu khiển cuối cùng để giết thời gian, chỉ có những người không phải lo cơm áo gạo tiền như các ngươi mới có tinh lực làm thế thôi. Không sợ cô chê cười, thời gian suốt mấy năm nay của tôi đều dùng để sợ hãi. Sợ mẹ tôi không chịu được cảnh tù đày, sợ bà ngoại đã già không cẩn thận là sẽ ngã bệnh, sợ Nhan Lãng không có tôi bên cạnh bị người khác ức hiếp, sợ xí nghiệp tài trợ tiền học cho tôi đổi ý thì đi đâu kiếm tiền đóng học phí, sợ ông chủ không trả lương đúng ngày, sợ. . .” Lâm Kiều đưa tay xoa mắt tôi, run rẩy đứt quãng: “Nhan Tống. . .”
Tôi đẩy hắn ra, nỗi sợ hãi mỗi đêm mỗi ngày ập tới, đã quên lâu như thế, đã quên lâu như thế, rốt cục tôi không nhịn được nữa khóc rống lên: “Các ngươi bất tôi thấu hiểu cho các người, tôi không hiểu thì là tôi không có trái tim, anh còn hỏi nếu anh chết tôi liệu có không chịu đựng nổi không, nếu tôi chết thì có ai không chịu đựng nổi cho tôi? Các ngươi có biết tù đày là thế nào không, mẹ của tôi đang ngồi tù, ngày lễ ngày tết đều phải biếu xén người ta, nhưng tôi lại không có tiền đưa bà để biếu xén. Nhan Lãng bị người ta nói ‘đứa không cha không ai thiết, đứa không mẹ như cỏ dại ven đường’, chạy về hỏi tôi câu đó có ý nghĩa gì. Từ khi tôi vào đại học, chuyện nghĩ đến nhiều nhất trong ngày ngoài chuyện học chính là chuyện ba bữa ăn thế nào để vừa đủ dinh dưỡng vừa tiết kiệm tiền, các ngươi có từng trải qua cuộc sống thế chưa? Nếu chưa từng trải qua, vậy các ngươi lấy tư cách gì mà chỉ trích tôi?”
Huyệt Thái Dương đau nhói từng hồi, tôi cảm thấy hôm nay đã đến lúc kết thúc rồi, kỳ thật tôi cũng không muốn nói những lời này, nhưng không biết tại sao lại nói ra, cách giải thích duy nhất là bản thân mất khống chế rồi. Mặt Lâm Kiều và Hàn Mai Mai dao động trong màn hơi nước ướt nhòe mắt tôi, tôi nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, người đột nhiên bị ai đó ôm lấy, người đó nói với tôi: “Bình tĩnh lại đi, Tống Tống, em bình tĩnh lại.”
Là Tần Mạc.

Giữa người với người luôn tồn tại lực hấp dẫn lẫn nhau, tôi biết người đó là Tần Mạc.
Điều khiến tôi không hiểu là tại sao anh lại xuất hiện vào giây phút không thể tưởng tượng nổi thế này, giống như tôi vẫn không rõ tại sao cước thuê bao của di động ở Trung Quốc lại hay thay đổi thất thường như thế. Tôi nhớ là chiều hôm nay anh có buổi tọa đàm ở khán phòng lớn, thật sự không nên xuất hiện ở phòng bệnh này, nhưng anh lại ở đây, ôm tôi vào lòng, thận trọng như ôm một cô gái nhỏ bị người ta ám sát cả trăm lần đang trong cơn hấp hối.
Hơi thở anh phả bên tai tôi, tôi vốn đã bình tĩnh trở lại, bắt đầu ổn định, nhưng dựa vào ngực anh như vậy, không biết vì sao đột nhiên cảm thấy tủi thân, nhất thời khí thế đập vỡ bình truyền dịch bay biến, hai tay chậm rãi đưa lên, ôm lấy anh như con sông chảy xiết ôm lấy ngọn núi đá vững chắc. Anh ôm tôi càng chặt, vỗ lưng tôi trấn an, thì thầm bên tai tôi: “Không có việc gì nữa rồi, anh ở đây, không có việc gì nữa rồi.” Tôi kìm nén ba mươi giây, rốt cuộc còn cảm thấy nặng nề hơn lúc tức giận mà hét lên hồi nãy, òa một tiếng khóc lớn.
Tiếng khóc này thật như cuồng phong vạn dặm, non sông biến sắc. Trong thời khắc tứ cố vô thân, cố gắng thì cũng tự mình chống đỡ mà vượt qua được thôi, nhưng xuất phát từ tâm lý thích tận dụng nên vẫn luôn hy vọng có một ai đó chống đỡ giúp mình, và khi tôi có mong muốn đó, cuối cùng cũng có một người xuất hiện, chờ đợi đã năm năm, cuối cùng cũng thấy một người?
Tôi vừa lau nước mắt ở trên áo Tần Mạc, vừa lướt qua bờ vai anh thấy Lâm Kiều đang nhìn tôi da diết ở giường bệnh bên cạnh. Hồi còn niên thiếu, anh ta tung hoành trên sân bóng rổ như Rukawa(1), hơn nữa thành tích học tập lại tốt, mỗi kỳ thi đều như Takenori Akagi(2) hơn nữa còn biết chơi piano, lúc này lại như Shinichi Kudo. Anh ta có nhiều cái vỏ ngoài như thế, mà cái vỏ nào cũng sáng láng, lại đáng tin cậy, đã không thể dùng mấy chữ ‘niềm tự hào’ đơn thuần để hình dung, mà phải là ‘niềm tự hào vô giá’, đó là Lâm Kiều niên thiếu trong trí nhớ của tôi, một Lâm Kiều mười bảy tuổi chưa bao giờ nhạt phai trong ký ức. Hiện tại Lâm Kiều hai mươi tư tuổi trước mặt này, lại làm cho tôi nhìn thấy một dáng vẻ tiều tụy mà tôi chưa bao giờ chứng kiến, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt trống rỗng, bờ môi tím tái lạnh băng, Hàn Mai Mai luống cuống lấy khăn giúp anh ta lau tóc, bị anh ta đẩy ra, vẫn nhìn tôi không hề chớp mắt.
Cả phòng bệnh chỉ nghe thấy tiếng khóc của tôi, lúc dồn dập lúc tỉ tê, nếu là đêm khuya, tại bệnh viện trống trải này, chắc chắn sẽ đem đến một cảm giác kinh hoàng khó mà miêu tả. Mu bàn tay hình như hơi đau, sự tủi thân kỳ lạ trong lòng lại dường như lớn dần, càng ngày càng đau xót. Tôi vừa khóc vừa nấc ngh


Old school Swatch Watches