Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2399 lượt.
ơng Hiểu Hoa ngắt lời.
“Nhà không có người hả? Thế thì càng không thể cho cháu về được! Cháu đừng ngại, cứ ở đây ăn cơm đi!”.
“Dạ cháu cảm ơn cô”. Phương Hồi hậm hực liếc Trần Tầm một cái rồi đành nhận lời.
“Cháu đừng khách khí!”. Bà Trương Hiểu Hoa vừa mặc tạp dề vừa nói: “Tiện thể hai đứa giúp cô một việc, đi mua ít tỏi. Bối Bối, con vào lấy ít tiền trong ngăn kéo ở tủ đầu giường, xem xem Phương Hồi thích ăn gì thì mua về ăn nhé”.
Trần Tầm không đợi Phương Hồi từ chối mà vâng dạ ngay, cậu vào lấy tiền rồi cùng Phương Hồi đến siêu thị gần nhà.
Hai đứa vừa chọn đồ vừa nói chuyện, Phương Hồi liền trách cậu: “Cậu cũng tệ thật, sao cứ bắt tớ ở lại ăn cơm cho bằng được? Ngại chết đi được!”.
“Sợ gì chứ, hồi xưa đám Đường Hải Băng, Ngô Đình Đình thường xuyên đến nhà tớ ăn cơm chực. Cậu về thì cũng chỉ có một mình, ăn gì chứ?”. Trần Tầm liền giải thích.
“Tớ không giống bọn họ, từ nhỏ đã quen cậu, tớ không quen ba mẹ cậu lắm, về nhà nấu bát mì tôm là được, đỡ lách cách”. Phương Hồi bình thản nói.
“Thế đâu có được! Mì tôm chẳng bổ béo gì!”. Trần Tầm phát hiện ra mình đã lỡ lời bèn vội lảng sang chuyện khác: “Mẹ tớ nấu ăn ngon lắm, chắc chắn cậu sẽ thích, lần sau sẽ muốn đến tiếp!”.
“Thôi đi! Cứ làm như tớ háu ăn như cậu ấy”. Phương Hồi bật cười.
Thấy cô cười, Trần Tầm cũng yên tâm hơn. Hai đứa loanh quanh một hồi, mua không ít đồ ăn vặt như socola, bim bim…
Về đến nhà cơm canh đã gần nấu xong, ba Trần Tầm không có nhà, ba người ngồi ăn quanh chiếc bàn nhỏ. Bà Trương Hiểu Hoa liên tục gắp thức ăn cho Phương Hồi và cười hỏi cô: “Có phải lớp mấy đứa vừa mới chia xong đúng không? Cháu chọn ngành xã hội hay ngành tự nhiên?”.
“Dạ ngành tự nhiên ạ, cháu và Trần Tầm vẫn cùng lớp ạ”. Phương Hồi đưa bát đón lấy thức ăn và trả lời.
“Ừ, học ngành tự nhiên thì tốt, lúc điền nguyện vọng có nhiều sự lựa chọn. Con gái ít người học giỏi các môn tự nhiên, chắc chắn cháu học rất giỏi, bình thường cháu nhớ giúp Trần Tầm nhé, chịu khó giảng bài cho bạn ấy”.
“Bạn ấy học các môn tự nhiên giỏi hơn cháu ạ”.
“Mẹ nghe thấy chưa?”. Trần Tầm ngẩng đầu lên nói với vẻ rất tự hào.
“Cái đó cũng chỉ là dựa vào mấy trò thông minh vặt mà thôi! Trần Tầm học không chắc đâu!”. Bà Trương Hiểu Hoa lườm con trai một cái rồi quay sang nói với Phương Hồi: “Trần Tầm vẫn còn ham chơi lắm! Ngay từ nhỏ đã có tính bộp chộp, không ham học, ngày nào cũng chơi với mấy đứa bạn hàng xóm, trước khi vào lớp một, lúc nào cũng thích xé sách vở để gấp nọ gấp kia!”.
“Mẹ! Mẹ đừng nói linh tinh nữa!”. Trần Tầm nói với vẻ ngượng ngùng.
“Mẹ đâu có nói linh tinh? Không phải con toàn mang đi để gấp bàn gấp ghế, chơi đồ hàng với Đình Đình còn gì? Dương Tình dẫn mẹ đến xem, mẹ vẫn còn nhớ như in mà!”. Bà Trương Hiểu Hoa cười mắng con trai.
“Mẹ!”. Trần Tầm liếc trộm Phương Hồi rồi la lớn.
“Hồi đó nhỏ, lớn lên chắc chắn sẽ không thế nữa ạ”. Phương Hồi nhìn xuống dưới nói.
“Ừ, bây giờ thì biết nghĩ hơn rồi”. Bà Trương Hiểu Hoa vỗ vai con trai nói: “Bình thường hai đứa nhớ theo dõi nhắc nhở nhau, cố gắng thi được vào trường đại học nổi tiếng!”.
“No vấn đề mẹ ạ!” Trần Tầm gắp một miếng thức ăn và trả lời với vẻ rất tự tin.
Ăn xong cơm, Phương Hồi liền xin phép ra về, bà Trương Hiểu Hoa tiễn cô ra cửa, sau đó lại đưa cho cô một túi đồ ăn vặt, cười tủm tỉm mời cô lần sau lại đến nhà chơi, đồng thời dặn dò Trần Tầm nhớ phải đưa bạn lên xe. Phương Hồi rất biết ơn bà, cô cảm thấy bà rất hiền lành, là một người mẹ dịu dàng, không giống với bà Từ Yến Tân, không hề tỏ ra ghê gớm. Trần Tầm cũng rất vui, hai đứa lén nắm tay nhau trên đường, mặc dù đã chuẩn bị lên lớp 12, nhưng cả hai đều không thấy sợ. Vì chúng đều tin rằng, cho dù đến lúc nào, chắc chắn cũng sẽ luôn ở bên nhau.
Hôm đi đăng kí cho học kì mới, Phương Hồi đến hơi muộn.
Trước đó một hôm bọn họ đi tiễn Tô Khải cùng Lâm Gia Mạt, vì phải tập bóng nên Triệu Diệp không đi, nhưng mọi người đểu hiểu, đây chỉ là một cái cớ để thoái thác mà thôi, chẳng qua là cậu không muốn ngại lần thứ hai nữa. Lâm Gia Mạt không hề tỏ ra buồn bã, đúng như những gì đã cam đoan, từ đầu đến cuối cô đều mỉm cười, mỉm cười ăn cơm, mỉm cười mua vé tiễn, mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt Tô Khải. Trong khi Tô Khải lại có vẻ lưu luyến, dặn đi dặn lại cô, nào là phải yên tâm học hành, chú ý sức khỏe, thường xuyên liên lạc gì đó.
Trần Tầm đã dành riêng cho họ một chút thời gian, kéo Phương Hồi và Kiều Nhiên sang một bên. Trước lúc tàu chạy, ười mưa lất phất, Lâm Gia Mạt không tránh mưa mà đứng yên nhìn tàu chuyển bánh. Trần Tầm giơ áo lên, che cho Phương Hồi đến mái che để tránh mưa. Cậu quay đầu nhìn Lâm Gia Mạt, sau đó lại chạy lại, kéo tay cô nói: “Đứng dưới mưa sẽ không nhìn thấy cậu khóc hả? Đừng có tự lừa dối mình, lừa dối người khác nữa”.
Lâm Gia Mạt liền lau mặt, giọng khản đi nói: “Chỉ có cậu là thông minh! Ra oai gì vậy!”.
“Đừng nói linh tinh nữa! Mau lên!”. Trần Tầm giơ áo lên nói: “Tớ sắp ướt như chuột lột rồi! Sang thu rồi, trời lạnh lắm!”.
Lâm Gia Mạt liền cười và trú dướ