The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342360

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2360 lượt.

rất vui vẻ, cô cảm thấy chắc chắn Trần Tầm vẫn thích cô, ít nhất là hiện tại.
Ngày 30-9, buổi trưa Phương Hồi đã được đón về, Trần Tầm và Tống Ninh ra quán Internet chơi game một lúc. Cùng đi còn có mấy sinh viên của khoa Luật bên cạnh, trong đó có một cậu tên là Quảng Cường, chơi súng rất giỏi, mấy lần Trần Tầm bị cậu ta hạ gục, không chịu thua nên cả hai đã chơi một trận đẫm máu. Chơi mấy tiếng đồng hồ, dần dần Trần Tầm cũng hòa được với cậu ta, lúc ra thanh toán, cả hai đều cười rồi lập tức quen nhau ngay.
“Ông chơi gấu thật đấy!”. Quảng Cường châm một điếu thuốc: “Hút không?”.
“Tôi không hút”. Trần Tầm khua tay nói: “Ông vẫn gấu hơn, chơi súng giỏi rất khá!”.
“Cũng bình thường, chơi đại ấy mà!”. Quảng Cường khua ngón tay hỏi: “Ông cùng phòng với Tống Ninh à?”.
“Ừ, nó ngủ tầng trên, tôi tầng dưới, ông ở phòng nào vậy?”.
“1513, hôm nào sang phòng tôi chơi nhé! Giờ tôi phải đi đã”. Quảng Cường khoác tay lên vai Trần Tầm nói.
“Ok! Ông không về trường à?”.
“Không, tôi đi luôn đây, mới kiếm được một em học cấp ba, đang đợi tôi ở Tây Đơn!”. Quảng Cường ranh mãnh nháy mắt nói.
“Ok, thôi ông vui vẻ đi!”. Trần Tầm cười nói.
Trả tiền xong Tống Ninh cũng đi ra, nhìn theo bóng Quảng Cường nói: “Gã này hay lắm, chỉ có điều khá bốc đồng, nghe nói đã phá được trinh của vô số con gái, câu cửa miệng là đêm qua ở đâu, chơi được một em rất tuyệt, hơn nữa còn là gái trinh”.
“Hả? Khó tin vậy sao?”. Trần Tầm sửng sốt hỏi.
“Nếu bảo ông có tiềm năng và tố chất này tôi còn tin. Hắn ta tôi không tin lắm!”. Tống Ninh ôm chặt Trần Tầm cười ranh mãnh nói.
“Vớ vẩn! Cái đếch gì cũng gán cho tôi!”. Trần Tầm đẩy cậu ta ra nói.
Hai đứa đang nói cười thì điện thoại báo tin nhắn, cậu mở điện thoại ra xem thì thấy tin nhắn của Thẩm Hiểu Đường: “Đại ca và tớ định đi chơi, sau đó sáng mai ra Thiên An Môn xem kéo cờ, cậu có đi không?”.
“Ai vậy? 41?”. Tống Ninh ghé sát vào hỏi, vì ở phòng Trần Tầm đứng thứ tư trong phòng, bình thường chơi cs lại thích dùng 41, nên Tống Ninh đặt cho Phương Hồi biệt hiệu là 41.
“Không, Thẩm Hiểu Đường, cậu ấy hẹn tôi sáng mai đi xem kéo cờ với đại ca”. Trần Tầm nói.
“Ồ, hóa ra là 42 à!” Tống Ninh liền cười với vẻ rất khó hiểu rồi nói: “Tôi thấy hôm nay ông toàn dùng 42 để chơi, chắc là muốn thay “súng” đúng không!”.
“Biến đi! 42 vớ vẩn gì vậy!”. Trần Tầm đánh Tống Ninh một cái nói.
“Thế ông có đi không?”. Tống Ninh xoa vai hỏi.
“Để tôi xem đã!”. Trần Tầm trả lời như không có chuyện gì xảy ra, nhưng tay đã gửi lại tin nhắn bằng một từ rất ngắn gọn: “Ok”.






Trần Tầm về đến trường liền hẹn gặp Vương Thâm Chiêu và Thẩm Hiểu Đường ở quán ăn nhỏ. Thấy cậu đi tới, Thẩm Hiểu Đường đã vẫy tay từ xa nói: “Chậm hai mươi phút, bọn tớ phải gọi thêm một món hai mươi tệ, cậu trả tiền nhé!”.
“Nhưng tớ nhìn đồng hồ của tớ mới chậm tám phút, tớ chỉ cho phép cậu gọi thêm một đĩa dưa chuột thôi!”. Trần Tầm giơ đồng hồ ra trước mặt cô nói: “Nào, các cậu có kế hoạch gì mà lôi cả tớ vào? Có phải tưởng tớ sẽ đến chậm một tiếng rồi bắt tớ trả tiền và cuối cùng là hất tớ đi không?”.
“Không không!”. Vương Thâm Chiêu vội vàng khua tay nói: “Tớ đi đường thì gặp Thẩm Hiểu Đường, cậu ấy…”.
“Xe đạp của tớ hết hơi, đại ca bơm xe giúp tớ, vừa bơm vừa nói chuyện Thiên An Môn. Cậu ấy chưa đi bao giờ, bọn tớ liền bảo ra đó chơi, tiện thể đưa cậu đi cùng, xách đồ, mua vé hộ gì đó”. Thẩm Hiểu Đường cười nói.
“Cậu coi trọng tớ quá nhỉ!”. Trần Tầm gắp một miếng xào thập cẩm nói: “Tớ biết ngay là mục đích của cậu không trong sáng, có phải thấy đại ca của bọn tớ hiền lành, tốt bụng nên định ra tay với người thật thà hay không? Hay là để tớ làm chủ, gả cậu cho đại ca nhé, các cậu thấy ổn không?”.
“Trong một đêm gió mát…”. Quả nhiên, Thẩm Hiểu Đường cố tình làm giọng khàn vọng qua điện thoại: “Đột nhiên cậu nghe thấy trên tầng có tiếng nhảy dây, tạch… tạch… tạch tạch… tạch tạch, cậu thấy lạ, liền lên tầng thượng xem, chỉ thấy một cô gái mặc quần áo trắng quay lưng về phía cậu, miệng lẩm bẩm: 99… 99… 99, cậu liền bước đến vỗ vai cô gái nói: Tại sao em chỉ đếm đến 99? Cô gái không trả lời, cậu lại vỗ vai cô, lúc này cô gái mới ngoảnh đầu lại, cậu đoán thế nào? Cô gái này không có mặt! Sau đó cô ta đẩy cậu xuống rồi đọc tiếp: 100… 100… 100…”
“Thẩm Hiểu Đường, không có việc gì thì bạn đứng nhảy dây trên sân thượng của chúng tôi làm gì?”. Trần Tầm hạ thấp giọng cười hỏi.
“Sao cậu lại biết là tớ? Thế nào? Sợ rồi hả?”. Thẩm Hiểu Đường cũng cười.
“Đoán ngay ra cậu nên còn lâu mới sợ!”.
“Vậy hả? Nhưng kể xong tớ lại thấy sợ… Cậu còn có đại ca ở cùng, trong phòng tớ giờ chỉ có một mình”. Giọng Thẩm Hiểu Đường mỗi lúc một nhỏ hơn.
“Thế tớ cũng kể cho cậu nghe một câu chuyện nhé”. Trần Tầm tựa vào cửa sổ, nhìn kí túc xá nữ nói: “Vào một đêm gió mát…”.
“Ghét quá! Không được kể chuyện ma dọa tớ đâu!” Thẩm Hiểu Đường la lớn.
“Cậu nghe đây!”. Trần Tầm cười nói: “Đột nhiên cậu nghe thấy trên tầng có tiếng nhảy