Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342365
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2365 lượt.
ập quân sự anh thích chơi gì thì cứ chơi, thích nói chuyện với ai thì cứ nói chuyện, tổng cộng mười mấy ngày, anh chỉ đi tìm em hai lần, em có nói gì anh không? Trần Tầm, anh đừng vô lí quá!”. Phương Hồi đứng dậy, nhìn Trần Trầm run rẩy nói.
“Thôi thôi thôi, không nói nữa!”. Thấy cô sắp bật khóc, Trần Tầm cũng không nói gì thêm nữa, cậu đỡ vai Phương Hồi nói: “Tối em không có tiết đúng không? Mình đi ăn nhé, anh đói rồi”.
Phương Hồi tránh tay ra, sụt sịt bỏ đi mà không ngoái đầu nhìn lại, cô cảm thấy rất ấm ức, nỗi chua xót trong lòng kết thành một tảng đá lạnh ngắt.
Trần Tầm nhìn theo bóng cô và ngửa mặt lên trời thở dài. Phương Hồi vốn là người nhạy cảm, còn Trần Tầm lại là người dễ thích nghi với hoàn cảnh, trong môi trường khép kín hồi cấp ba, Trần Tầm còn có thể cùng cô giấu kín tình yêu, nhưng lên đến môi trường tự do như trường đại học, sự nhạy cảm của Phương Hồi khiến cậu phiền muộn và khó xử.
Họ đã dần dần trưởng thành, cảm nhận được rằng đến với nhau không chỉ vì ưa nhìn, vì thấy vui, mà còn phải vất vả gây dựng. Chỉ có điều họ đều chưa đủ chín chắn, chưa hiểu gì nhiều về tình yêu, bao dung và nhượng bộ không thể khiến hai người gắn bó nhau hơn, mà biến thành sự mệt mỏi khó tả.
Trần Tầm quay đầu lại nhìn con đường nhỏ rợp bóng mát, bóng Phương Hồi đã không thấy đâu, nghĩ có lẽ cô lại buồn và khóc, Trần Tầm vẫn móc điện thoại ra nhắn tin cho cô: “Đừng giận nữa, anh vẫn đợi em ở chỗ cũ, em quay lại và đi ăn cơm nhé”.
Trần Tầm đợi khoảng hai mươi phút, nhưng không thấy Phương Hồi quay lại, cũng không nhận được tin nhắn của cô. Không chịu được nữa cậu liền gọi cho cô thì thấy có giọng nữ tổng đài viên vang lên: “Số điện thoại quý khách gọi đã tắt máy”. Trần Tầm thở hắt ra một hơi rồi đứng dậy, đút ngay điện thoại vào túi quần.
Không biết tại sao, mặc dù hiện giờ không còn bị cô giáo và phụ huynh kiểm soát chặt chẽ nữa, có nhiều thời gian và sự tự do hơn, có điện thoại di động dễ liên lạc hơn, nhưng Trần Tầm lại cảm thấy cậu và Phương Hồi ngày càng xa nhau hơn.
Trần Tầm ra nhà ăn một mình, trên đường đi cậu gặp Thẩm Hiểu Đường vừa đi lấy nước về, cô xách phích nước đi về phía này, có lẽ là vừa gội đầu, tóc vẫn còn hơi ướt, xõa xuống vai. Nhìn thấy Trần Tầm, cô liền vui vẻ vẫy tay, bước đến cười hỏi: “Sao cậu lại đi một mình? Không đi với Tống Ninh à?”.
“Việc gì tớ phải đi cùng hắn? Cậu có việc gì cần tìm hắn thì để tớ gọi giúp cậu!”. Trần Tầm đút tay trong túi quần nói.
“Không có việc gì cả, tớ chỉ hỏi vậy thôi. Thấy các cậu ngày nào cũng đi với nhau, bám nhau hơn cả người yêu mà! Cậu đi đâu vậy?”. Thẩm Hiểu Đường hỏi.
“Tớ ra nhà ăn ăn cơm, cậu về phòng à?”. Trần Tầm hỏi.
“Ừ, cậu ăn cơm một mình à?”.
“Ừ! Sao vậy, hay là cậu đi cùng với tớ?”. Trần Tầm trêu.
“Ok! Lần trước dùng điện thoại của cậu còn chưa cảm ơn cậu, thôi để tớ mời cậu ăn tối nhé!”.
“Không cần đâu! Sao dám để con gái mời được! Cậu đi ăn cùng với tớ cũng là cảm ơn tớ rồi! Để tớ mời nhé!”. Trần Tầm khua tay nói.
“Thật hả? Thế thì tớ không làm khách đâu đấy! Đợi tớ mang phích về rồi tớ sẽ quay lại!”. Thẩm Hiểu Đường cắn môi cười, để lộ ra hai chiếc răng khểnh rất dễ thương.
“Làm người tốt đến cùng, để tớ xách cho!”. Trần Tầm đón lấy phích nước nói.
Hai người mang phích về rồi quay ra nhà ăn ăn cơm, họ dùng thẻ của Trần Tầm để mua bốn món và ngồi đối diện với nhau ở một góc trên tầng hai.
Trần Tầm gắp cho Thẩm Hiểu Đường một miếng thịt viên và nói: “Đồ ăn của trường mình nhiều dầu ăn quá, không ngon. Đồ ăn của trường cấp ba tớ ngày xưa ngon lắm, mấy đứa bạn thân của tớ ngồi ăn cùng một bàn, tranh nhau ăn, nếu ăn chậm thì thức ăn sẽ hết ngay”.
“Thậm xưng thế hả? Trước cậu học trường nào?”. Thẩm Hiểu Đường cười hỏi.
“Trường F”.
“Trường F? Năm ngoái đạt cúp Nike đúng không?”.
“Đúng vậy? Cậu học trường nào? Cũng tham gia cúp Nike hả?”.
“Tớ học trường Y! Bọn tớ bị trường cậu loại ở vòng bán kết, trận đấu đó hình như là thi ở trường cậu, nghe nói rất quyết liệt, cuối cùng chỉ thắng được một điểm! Lúc đầu là bọn tớ thắng. Hình như lúc gần kết thúc, một cầu thủ trong đội bọn cậu ghi được một quả ba điểm nên mới lật ngược được tỉ số”.
“Cú nhảy ném bóng ghi ba điểm, tớ ghi đó!”. Trần Tầm nói với giọng tự hào.
“Vậy hả! Trùng hợp vậy sao!”. Thẩm Hiểu Đường sửng sốt trợn tròn mắt nói: “Hóa ra cậu chính là kẻ tội đồ khiến tớ buồn suốt ba ngày đó hả!”.
“Hóa ra trong lúc bọn mình chưa gặp nhau, cậu đã buồn lòng vì tớ rồi à, ui cha, sao tớ lại khoái thế nhỉ!”. Trần Tầm cười nói.
“Thôi đi! Còn lâu tớ mới buồn lòng vì cậu! Tớ buồn cho đội bóng của tớ, sau đó vào trận chung kết, tớ còn rủa thầm mãi, không cho các cậu đạt chức vô địch nữa”.
“Sao độc ác quá vậy! Ấy, sao trận bán kết không thấy cậu đến trường bọn tớ xem thi đấu? Tớ còn nhớ là hôm đó trường cậu đến khá đông mà”.
“Tớ thấy xa nên không đi, hơn nữa đúng hôm đó tớ nghe bạn tớ nói Tiền Môn mới nhập một lô đĩa mới, tớ và cậu ấy đi mua cùng nhau”.
“Không ngờ cậu lại thích nhạc rock, bình thường cậu hay nghe những