XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342361

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2361 lượt.

dây, tạch… tạch… tạch tạch… tạch tạch, cậu thấy lạ, liền lên tầng thượng xem, chỉ thấy một cô gái mặc quần áo trắng quay lưng về phía cậu, miệng lẩm bẩm: 99… 99… 99, cậu liền bước đến vỗ vai cô gái nói: Tại sao em chỉ đếm đến 99? Cô gái không trả lời, bực quá cậu liền đẩy ngay cô ta xuống đấy! Kết quả cậu nghe thấy cô ta rơi xuống dưới rồi đọc: 100… 100… 100…”
“Ha ha! Làm sao tớ dám đẩy ma!”. Thẩm Hiểu Đường cũng bật cười nói.
“Thế nào, có còn sợ nữa không?”.
Giọng Trần Tầm rất dịu dàng, Thẳm Hiểu Đường đứng ở cửa sổ bên này cũng nhìn sang nói: “Không sợ nhiều nữa, nhưng vẫn hơi sợ”.
“Thế tớ nói chuyện với cậu đến bốn giờ nhé”.
“Sao làm thế được? Thẻ điện thoại của tớ không còn mấy tiền đâu”.
“Tớ mượn đại ca”.
“Thôi, cậu ấy cũng không khá giả gì, lại còn phải gọi điện thoại về nhà nữa”.
“Thế làm sao đây?”.
“Cậu bật sáng đèn trên màn hình điện thoại di động rồi giơ ra trước cửa sổ, tớ nhìn thấy sáng sẽ không còn sợ nữa”. Thẩm Hiểu Đường đứng trước cửa sổ nói.
“Thế cậu cũng bật sáng điện thoại của cậu đi, tớ mới biết cậu ở phòng nào chứ”. Trần Tầm cũng đứng trước cửa sổ nói.
“Ừ, thế tớ cúp máy nhé, cúp máy cậu phải bật ngay đấy!”. Thẩm Hiểu Đường hào hứng nói.
“Ừ, cậu cúp máy đi!”.
Trần Tầm móc điện thoại ra và giơ trước cửa sổ, ngay lập tức cậu nhìn thấy khu nhà đối diện cũng có ánh đèn xanh bật lên. Giữa vườn trường tĩnh mịch, hai ánh đèn le lói đó dường như biến thành những chú đom đóm trong ngày thu, ấm áp và sôi động. Trong đêm tối đó, một góc nhỏ nào đó trong trái tim hai người đã bắt đầu có sự thay đổi.
Đến bốn giờ sáng, bọn họ liền rời khỏi phòng, ra khỏi tòa nhà mình ở không khó khăn gì, nhưng đến cổng trường lại khó qua, bảo vệ chặn họ lại, hỏi rõ lí do mới mở cửa.
Thẩm Hiểu Đường ôm bụng lộ rõ vẻ đau đớn, Trần Tầm đỡ cô, sốt sắng nói với bảo vệ: “Anh ơi, bạn này học lớp em, người ngoại tỉnh, đợt này không về nhà, trong phòng chỉ có một mình bạn ấy, các bạn khác về hết rồi. Nửa đêm bạn ấy bị đau bụng, liền gọi điện thoại sang kí túc xá nam để cầu cứu, may mà phòng em có người nên đã đưa bạn ấy xuống đây, anh có thể hỏi cô Trương trực kí túc xá mà xem, đã định cáng xuống rồi đấy! Bây giờ phải vào viện ngay, người ta từ xa về Bắc Kinh học, nghe nói phải bán hết số lợn của nhà mới đủ tiền nộp học phí, anh bảo nhỡ có mệnh hệ nào thì trường biết ăn nói thế nào với gia đình!”
Thẩm Hiểu Đường suýt bật cười vì lời trình bày của Trần Tầm, Trần Tầm bấm trộm cô một cái, cô vội “ái ối” rên rỉ. Bảo vệ nghe cũng thấy vô lí, nhưng lại sợ nếu ốm thật thì lại để lỡ thời gian, bèn nghĩ một lát rồi nói: “Thế thì các em viết giấy ra ngoài, ghi họ tên, lớp vào, trường mình chưa có người nào nửa đêm lại ra ngoài như các em đâu!”.
“Dạ vâng, dạ vâng!”. Trần Tầm giao Thẩm Hiểu Đường cho Vương Thâm Chiêu rồi chạy lại viết giấy, cuối cùng kí tên là Tống Ninh.
Ba đứa ra khỏi cổng trường, đến chỗ rẽ liền bật cười, Thẩm Hiểu Đường ra sức đánh Trần Tầm nói: “Có nhà cậu mới bán hết số lợn đóng học cho cậu ấy!”.
“Thì tớ làm thế là để cho tăng thêm phần hiệu quả mà, cậu không thấy tớ nói thế, mắt anh bảo vệ cũng đỏ hoe à!”. Trần Tầm né người cười nói.
“Không phải Trần Tầm nói đùa đâu, bọn tớ sinh viên tỉnh lẻ đi học là như vậy, khi tớ nhập trường ba tớ phải góp tiền cho tớ”. Vương Thâm Chiêu cười hiền lành nói.
Thẩm Hiểu Đường nghe mà thấy mắt cay cay, cô bước lên trước kéo tay Vương Thâm Chiêu nói: “Anh hùng không cần để ý đến sự xuất thân, đại ca, sau này chắc chắn đại ca sẽ thành công!”.
“Đúng vậy, điểm thi đại học của đại ca cao nhất trong phòng! 625 điểm!”. Trần Tầm vỗ vai Vương Thâm Chiêu nói.
“Đâu có, ở chỗ bọn tớ số điểm này cũng không phải là cao”. Vương Thâm Chiêu vội khua tay nói.
“Nhưng ở đây đã được coi là cao ngất trời rồi!” Thẩm Hiểu Đường cười nói: “Thôi đừng khiêm tốn nữa, bọn mình đi thế nào đây?”.
“Ngồi tuyến xe đêm thôi! Tớ đã hỏi Cao Thượng đường đi rồi, hắn ta là cuốn từ điển sống, chỉ cần cậu cho hắn biết điểm xuất phát và điểm cuối, hắn sẽ lôi ra tất cả các tuyến xe bus, nghe nói là từ nhỏ học với bà nội hắn”. Trần Tầm chỉ tay về phía trước nói: “Đằng kia kìa”.
Bọn họ cùng ngồi xe bus ra cổng Thiên An Môn, mới bốn, năm giờ sáng, nhưng trên quảng trường đã có không ít người tụ tập, trong đó có khá nhiều đoàn du lịch đội mũ lưỡi trai đỏ, lưỡi trai trắng ở tỉnh khác đến, đều đứng đợi lễ kéo cờ. Trên đường đi Vương Thâm Chiêu say sưa ngắm các giàn hoa đủ màu sắc, sau khi nhìn thấy thành lầu Thiên An Môn lại càng hưng phấn hơn, túm chặt Trần Tầm nói: “Cậu nhìn kìa! Thiên An Môn đó! Cậu có biết không! Từ nhỏ tớ chỉ được nhìn thấy trên ti vi, hồi đó cảm thấy Bắc Kinh thật xa vời, là nơi mà kiếp này tớ sẽ không bao giờ có thể đặt chân đến. Sau đó mẹ tớ nói tớ rằng, chỉ cần học tốt là về Bắc Kinh học đại học được, tớ liền vùi đầu vào học, đầu óc tớ cũng không thông minh, người ta học ba lần tớ phải học năm lần, nhưng tớ cũng không bỏ cuộc, tối nào cũng là người cuối cùng rời khỏi lớp sau giờ tự học, học đến tận khi thi đại học. Thực ra với s