Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342364

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2364 lượt.

ban nhạc nào?”.
“Tớ thích Rhapsody”.
“Ừ, ban nhạc của Ý, còn ban nhạc nào nữa?”.
“Night Wish”. Thẩm Hiểu Đường háy mắt nói.
“Ban nhạc Phần Lan, hôm trước cậu nhờ lấy bưu kiện đó hả?”.
“Ừ, còn cả Lacrimosa nữa”.
“Ừ, ban Gothic của Đức”.
“Metallica”.
“Kinh điển! Tớ thích Nothing else matters!”.
“Nirvana!”.
“Ban nhạc của Mĩ, Kurt là thần tượng của tớ!”.
“Cậu giỏi thật đấy, biết hết cả!”. Thẩm Hiểu Đường cười nói.
“Dĩ nhiên rồi, tớ thích nhạc rock đâu phải mới một hai năm, cái khác không dám nói chứ về cơ bản các ban nhạc rock nổi tiếng tớ đều biết cả”. Trần Tầm đắc ý nói.
“Tớ còn thích một ban nhạc nữa, chắc là cậu không biết”. Thẩm Hiểu Đường ngửa đầu lên nói với vẻ không phục.
“Cậu nói đi”. Trần Tầm chỉ tay lên bàn hỏi.
“Co Giật”. Thẩm Hiểu Đường nói với giọng chắc nịch.
“Hơ hơ, ban nhạc của Bắc Kinh đúng không, ca khúc thành danh là Dòng sông, cứ điểm là ở quán bar Ong Bận Rộn”. Trần Tầm cúi đầu cười nói.
“Cậu… cậu biết thật hả?”. Vẻ sửng sốt trên khuôn mặt Thẩm Hiểu Đường lộ rõ hơn cả vẻ thất vọng vì Trần Tầm đã đoán trúng.
“Rất trùng hợp, từ thời cấp ba tớ đã rất thích Co Giật, thường xuyên mò đến quán Ong Bận Rộn, còn may mắn là được hát ở đó một lần nữa”. Trần Tầm chậm rãi nói.
“Hả! Chính là cậu hả! Tớ nghe mọi người ở đó có nói có một cậu học sinh cấp ba đến đó hát! Cậu hát xong thì tớ đến, bọn họ đều bàn luận về cậu! Trời ạ! Thế giới này thật là nhỏ bé!”. Thẩm Hiểu Đường mừng rỡ lấy tay che miệng.
“Hê, không ngờ lại thần kì như vậy! Có duyên quá!”. Trần Tầm cũng bắt chước cô, lấy tay che miệng nói.
Thẩm Hiểu Đường nằm sấp xuống bàn cười, Trần Tầm nhìn cô cũng bật cười, mọi phiền muộn với Phương Hồi trước đó dường như cũng đã tiêu tan.
Bọn họ lại chuyện trò vui vẻ thêm một lát nữa, sinh viên vào ăn cơm đã đông dần lên, Trần Tầm nhìn thấy Vương Thâm Chiêu mua cơm tối, đang bê khay tìm chỗ ngồi, Trần Tầm vội đứng dậy vẫy tay gọi cậu ta, nhìn thấy Thẩm Hiểu Đường, Vương Thâm Chiêu tỏ ra hơi do dự, nhưng vẫn bê khay đi tới.
“Đây là anh cả của phòng bọn tớ, bạn Vương Thâm Chiêu, đây là hoa khôi của khoa tài chính của trường mình, bạn Thẩm Hiểu Đường”. Trần Tầm giới thiệu hai người với nhau.
Vương Thâm Chiêu hiền lành gật đầu, Thẩm Hiểu Đường vỗ nhẹ Trần Tầm một cái rồi nói: “Đừng nói linh tinh, hoa khôi gì chứ”.
“Nói cậu là hoa khôi của khoa còn là hạ thấp cậu, người như cậu, chắc chắn phải là hoa khôi của trường mới đúng!”.
Trẩm Hiểu Đường đỏ bừng mặt quay đầu đi, cô nhìn thức ăn trong khay của Vương Thâm Chiêu thắc mắc: “Cậu ăn mấy lạng cơm vậy? Chỉ có một món thức ăn, có đủ không?”.
“Hai lạng cơm, đủ rồi”. Vương Thâm Chiêu không ngẩng đầu lên.
Thẩm Hiều Đường cau mày nhìn món bắp cải xào trong khay cơm của Vương Thâm Chiêu, bèn đẩy khay cơm của mình ra trước, gạt một ít thịt viên sang cho cậu nói: “Ăn cùng nhau nhé! Cậu nếm thử món thịt viên xem, ngon lắm!”.
Vương Thâm Chiêu lắc đầu với vẻ căng thẳng, Thẩm Hiểu Đường liền dừng tay lại, ngại ngùng nói: “Tớ xin lỗi! Tớ lại lấy đũa của tớ gắp, thế cậu đừng ăn chỗ tớ đã gắp vào mà tự gắp từ khay của tớ nhé!”.
Vương Thâm Chiêu vội vàng nói: “Không sao, không sao đâu! Tớ không có ý đó đâu!”.
“Ừ”. Thẩm Hiểu Đường nở một nụ cười yên tâm.
Trần Tầm biết gia cảnh nhà Vương Thâm Chiêu không khá giả nên cũng ngại thể hiện sự giúp đỡ ngây thơ như Thẩm Hiểu Đường đối với cậu ta. Trần Tầm đứng dậy nói: “Tớ đi mua thêm ít thức ăn! Vẫn hơi đói!”.
“Không cần đâu Trần Tầm! vẫn còn nhiều thức ăn mà!”. Vương Thâm Chiêu kéo cậu lại nói.
“Đại ca! Em mua cho Thẩm Hiểu Đường mà, đại ca chẳng tạo cơ hội giúp anh em gì cả!”. Trần Tầm cười cười nói.
Vương Thâm Chiêu vội buông tay ra rồi lại cười hiền lành, Thẩm Hiểu Đường chống tay dưới cằm nhìn theo bóng Trần Tầm hỏi: “Đại ca, tớ cũng gọi cậu là đại ca nhé? Sao nghe giống xã hội đen nhỉ?”.
Vương Thâm Chiêu bẽn lẽn trả lời: “Ừ, gọi thế nào cũng được. Bọn họ đều gọi tớ là đại ca, tớ cũng quen rồi”.
“Tớ hỏi lén cậu nhé! Cậu đừng nói với Trần Tầm, cậu thấy Trần Tầm là người thế nào?”. Thẩm Hiểu Đường hỏi với bí ẩn.
“Ừ… rất thông minh, là người tốt!”. Vương Thâm Chiêu nghĩ một lát rồi nói.
“Ừ! Cậu cũng là người tốt!”. Thẩm Hiểu Đường cười rất vui vẻ.






Thực ra không phải Phương Hồi cố tình tắt máy, điện thoại của cô hết pin, quay về cô liền sạc pin ngay. Trước giờ ăn tối, gần như cô theo dõi liên tục điện thoại trong phòng, nhưng cái điện thoại đỏ cũ kĩ đó không hề phát ra tiếng chuông mà cô mong đợi.
“Phương Hồi, sao cậu không đi ăn với Trần Tầm”. Lí Kì vừa soi gương chải đầu vừa hỏi.
“À… giờ học của bọn tớ không giống nhau, không khớp được thời gian, nên…”. Phương Hồi trả lời với vẻ ngại ngùng, cô cũng cảm thấy đây không phải là lí do gì chính đáng, rồi cô lại bổ sung thêm: “Phòng bọn họ cũng đi ăn cùng nhau như phòng bọn mình”.
“Ừ, thôi bọn mình đi đi!”. Lí Kì tết tóc lệch rồi lại soi gương, quay đầu sang nói với Lưu Vân Vi đang nằm dưới giườn


Polly po-cket