Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342311

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2311 lượt.

có hết hi vọng về Tô Khải không?”.
Lâm Gia Mạt liền im lặng, sau hôm đó cô đã lén tìm hiểu về Trịnh Tuyết. Chị đó là hoa khôi rất nổi tiếng của khối 11, điềm đạm, học giỏi, lại được bạn bè quý mến. Nghe nói số người thích Trịnh Tuyết cũng rất nhiều, nhưng cuối cùng cô vẫn lựa chọn Tô Khải. Chuyện của họ đã trở thành giai thoại của khối 11, như là một cặp trời sinh.
Hai người không cùng lớp, gần như họ yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, quá trình quen nhau rất lãng mạn. Tô Khải quên mang sách, liền sang lớp Trịnh Tuyết mượn, lúc đầu anh định mượn sách của cậu bạn trong đội bóng, nhưng đến thì gặp ngay Trịnh Tuyết. Chỉ trong lần gặp gỡ đầu tiên, anh đã bị cô gái có đôi mắt to tròn, nhìn giống Châu Huệ Mẫn[3'> này cuốn hút. Và thế là anh đã tìm cách bắt chuyện, mượn sách Trịnh Tuyết, mượn sách là trò không bao giờ lỗi thời trong cuộc đời học sinh, có mượn thì phải có trả, cứ đưa qua đưa lại như vậy, dần dần hai người đã nảy sinh tình cảm. Lâm Gia Mạt biết mình và Trịnh Tuyết là hai mẫu người khác nhau, nếu so sánh sẽ thấy dù xét trên phương diện nào, dường như Trịnh Tuyết đều nổi bật hơn cô. Nhưng cô vẫn thích Tô Khải, thích vô cùng.
[3'> Châu Huệ Mần (1967) là ca sĩ, diễn viên được yêu mến ở Hồng Kông.
Thời còn trẻ, chắc không có chuyện gì khiến người ta buồn hơn chuyện này, Lâm Gia Mạt cứ bị ám ảnh mà không tài nào thoát ra được.
“Hình như vẫn chưa từ bỏ hi vọng”. Lâm Gia Mạt cười buồn nhìn Phương Hồi nói: “Thực sự… thực sự không cam lòng, tớ còn chưa kịp nói với chưa anh ấy rằng Cao Y Y chính là tớ, tớ chính là Cao Y Y…”
“Thôi, cậu đừng nghĩ ngợi nữa, như bây giờ không phải cũng rất tốt đó sao”. Phương Hồi cũng thấy buồn lây, cô thở dài nói.
“Ừ! Không làm được bạn gái thì làm bạn bình thường vậy”. Lâm Gia Mạt khụt khịt mũi: “Tớ vẫn muốn xem anh ấy chơi bóng, vẫn muốn mang nước cho anh ấy, về nhà nhắn tin cho anh ấy, tan học đợi anh ấy, sưu tầm tờ 1 tệ có chữ SK! Giúp anh ấy làm rất nhiều việc, cho đến khi anh ấy tốt nghiệp, tớ sẽ ăn mặc thật đẹp và đứng trước mặt anh ấy, tớ sẽ nói rằng thực ra tớ rất thích anh ấy…”
Lâm Gia Mạt ngồi thụp xuống đất và khóc thút thít, Phương Hồi ngồi dựa vào cô và ôm chặt vai cô.
“Phương Hồi, tớ có vô tích sự quá không?”. Lâm Gia Mạt ngẩng đầu lên, nước mắt nhạt nhòa hỏi.
“Không, Gia Mạt, không đâu…”. Mắt Phương Hồi cũng bắt đầu đỏ hoe, cô vừa lau nước mắt cho Lâm Gia Mạt, vừa lau nước mắt cho mình và đáp.
“Hê hê, đừng khóc nữa, cậu khóc gì chứ! Ngớ ngẩn thật…”. Nước mắt vẫn còn đọng trên má Lâm Gia Mạt, cô liền đứng dậy, lấy tay quệt lên mặt, hít một hơi thật sâu rồi hát:
“Nhìn thấy cô ấy bước về phía anh, bức tranh đó thật đẹp biết bao, nếu em mà khóc, cũng là vì thích anh, hai người trên trái đất này, gặp gỡ nhau đâu có dễ dàng gì, không là người tình của anh, em vẫn cảm kích… rất yêu rất yêu anh, thế nên em chấp nhận, để anh bay về nơi ngập tàn hạnh phúc. Rất yêu rất yêu anh, chỉ khi để anh có được tình yêu, em mới yên lòng…”
Phương Hồi nhìn theo bóng Lâm Gia Mạt đổ dài dưới ánh tà dương, tự nhiên cảm thấy vô cùng buồn chán. Trong khoảnh khắc đó, cô phát hiện ra rằng, hóa ra thích không chỉ là chuyện tuyệt đẹp giữa hai người, có thể cũng có người vì thích mà một đau như cắt. Rõ ràng đều có chung tâm trạng, mà kết quả lại khác nhau, người vui người buồn, hơn nữa không thể kết luận một cách đơn giản ai đúng ai sai. Cô không thể thưởng tượng, nếu sau này giữa cô và Trần Tầm xuất hiện một người khác thì sẽ thế nào, sẽ phải làm thế nào.
Trong buổi chiều tà đó, Phương Hồi thấy rùng cả mình.






Hôm kì thi làm đề chung của thành phố kết thúc, vì muốn chúc mừng sinh nhật Tô Khải một mình mà Lâm Gia Mạt đã nộp bài trước, cô cầm quà chạy đến trước cửa phòng thi của Tô Khải và đứng chờ. Tô Khải là tốp ra cuối cùng, nhìn thấy Lâm Gia Mạt đứng trước cửa, anh sửng sốt hỏi: “Sao em lại sang lớp anh? Em không thi à?”.
“Sao có chuyện đó được! Em nộp bài sớm!”. Lâm Gia Mạt kéo Tô Khải đến góc hành lang nói.
“Làm anh giật cả mình…”. Tô Khải vỗ tay lên ngực: “Sao vậy? Có chuyện gì thế em?”.
“Cũng không có chuyện gì cả”. Lâm Gia Mạt cúi đầu nhìn mũi bàn chân của minh, nói: “Hôm… hôm nay không phải là sinh nhật anh đó sao? Chúc mừng sinh nhật anh!”.
“Đến tận nơi chúc mừng anh à! Cảm ơn em nhé!”. Tô Khải cười vui vẻ nói.
“Em có thích đọc không? Nếu thích thì cứ đọc trước đi!”. Tô Khải mỉm cười nhìn Lâm Gia Mạt đang cầm cuốn sách với vẻ rất nâng niu, nói.
“Hả?”. Lâm Gia Mạt sửng sốt ngẩng đầu lên, lưỡng lự đáp: “Không cầu đâu… như thế không hay lắm, không phải Trịnh Tuyết vẫn muốn đọc đó sao”.
“Muộn vài ba ngày đâu có sao, em cứ đọc trước đi”. Tô Khải đón lấy ba lô của Lâm Gia Mạt và bỏ ngay cuốn truyện vào.
“Cảm ơn anh nhé!”. Lâm Gia Mạt vui vẻ nói.
“Gì mà khách sáo thế!”. Tô Khải khua tay: “À, lát nữa đi ăn cùng bọn anh nhé, đến nhà hàng Vũ Hoa, anh tổ chức sinh nhật!”.
Lâm Gia Mạt còn chưa kịp nói gì, Tô Khải đã đưa mắt nhìn ra chỗ khác và ra sức vẫy tay, Lâm Gia


Ring ring