The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342312

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2312 lượt.

cách khác, cậu không bao giờ để ý đến những chuyện này, cậu cảm thấy dù xét trên góc độ nào, Phương Hồi đều rất ổn.
Nhưng bây giờ bị Vương Mạn Mạn nói như vậy, Trần Tầm cũng thấy khó chịu, nên chỉ đáp rất thờ ơ: “Cũng được đó chứ, tớ thấy không đến nỗi!”.
“Cũng được? Thôi đi cậu? Bao nhiêu năm rồi tớ không nhìn thấy ai mặc quần short giả váy cả, hình như mốt đó là hồi học cấp một! Đúng không, Gia Mạt?”. Vương Mạn Mạn quay đầu sang hỏi Lâm Gia Mạt.
Lâm Gia Mạt vốn đã không vui vẻ gì, thấy Vương Mạn Mạn nói vậy càng nóng máy hơn. Câu trả lời của Trần Tầm cũng không khiến cô hài lòng, cô nghĩ, người khác chê Phương Hồi như vậy, kiểu gì cậu cũng phải đứng ra phản bác đôi câu, nhưng Trần Tầm vẫn ậm ờ cho qua. Và thế là cô liền lườm Trần Tầm một cái rồi lạnh lừng nói với Vương Mạn Mạn: “Short giả váy thì có sao? Không phải hôm trước cậu cũng mặc quần soóc đến trường đó thôi?”.
“Sao có chuyện giống nhau được? Năm nay mốt quần soóc, quần của tớ mới mua mấy hôm trước ở Tây Đơn!”. Vương Mạn Mạn hậm hực đáp trả.
“Nói tóm lại là loại quần này rất kén người, chân Phương Hồi đẹp, mặc cái gì cũng đẹp, đúng không Trần Tầm?”. Lâm Gia Mạt nhìn Trần Tầm với vẻ thách thức.
“Đúng vậy! Tớ thấy đẹp lắm”. Trần Tầm không nhận ra ý khác của cô, vui vẻ hùa vào.
Lần này đến lượt Vương Mạn Mạn nổi cáu, cô bạn này xinh đẹp, dáng dấp cũng cao ráo, chỉ có điểm yếu duy nhất là bắp chân hơi to. Cô cho rằng Lâm Gia Mạt nói thế là để cố tình khen Phương Hồi và hạ thấp cô, đặc biệt là trước mặt Trần Tầm, khiến cô cảm thấy mất mặt.
Vương Mạn Mạn liền “xí” một tiếng rồi lẩm bẩm: “Thôi thôi thôi, các cậu đều là người của lớp (1), không nói chuyện với các cậu nữa, cũng chỉ là một đứa nhà quê, có cần thiết phải bênh chằm chặp như vậy không?”.
“Vương Mạn Mạn, cậu đừng nói cậu ấy như vậy!”. Lần này cuối cùng Trần Tầm cũng không chịu nổi nữa, bèn bực bội buông một câu.
“Cậu lắm chuyện quá đấy!”. Lâm Gia Mạt cũng đế theo.
“Sao vậy! Cậu ta là ai mà không cho tôi nói!”. Vương Mạn Mạn cũng cáu, trợn mắt quát lại.
“Dĩ nhiên là không được nói rồi, đó là bạn thân của tôi, là bạn gái của cậu ấy!”. Cuối cùng Lâm Gia Mạt cũng đã thấy nhẹ lòng hơn, nói với vẻ rất sung sướng.
“Hả?”. Câu trả lời của Lâm Gia Mạt khiến Vương Mạn Mạn quên ngay cơn bực dọc, cô sửng sốt nhìn Trần Tầm, nét mặt lộ rõ vẻ không tin.
Trần Tầm liền liếc Lâm Gia Mạt một cái, Lâm Gia Mạt biết mình lỡ lời nên không thanh minh gì nữa mà nói luôn: “Sao cơ? Không tin hả? Tớ đâu có nói dối, cậu ấy chính là bạn gái của Trần Tầm”.
“Có thật vậy không?”. Vương Mạn Mạn nhìn Trần Tầm bằng ánh mắt ai oán.
“Thật”. Trần Tầm gật đầu rất tự nhiên: “Cậu đừng nói cho ai nhé”.
Sau khi buổi tập múa kết thúc, Lâm Gia Mạt liền kéo Phương Hồi và nhìn cô từ đầu đến chân nói: “Từ giờ cậu đừng mặc bộ này nữa”.
“Hả, sao vậy?”. Phương Hồi thắc mắc.
“Không sao cả, chỉ có điều hôm nay Vương Mạn Mạn chê cậu, giờ không còn mốt short giả váy nữa”. Lâm Gia Mạt bình thản nói.
“Ừ”. Phương Hồi cười gượng, bất giác đưa tay kéo gấu áo.
“Không sao, tớ đã quạt cho cậu ta một trận rồi, cậu ta tưởng mình ghê gớm lắm đó mà, nhìn hai cái bắp chân to như chân voi đó mà sợ!” Lâm Gia Mạt vỗ vai cô nói.
“Ừ, cậu cũng không cần thiết phải tranh cãi với cậu ta chuyện đó, tớ biết mình cũng hơi quê”. Phương Hồi tự mỉa.
“Nhưng lại nói trước mặt Trần Tầm chứ! Cậu không suy nghĩ, nhưng cậu ấy phải suy nghĩ’.
“Trần Tầm cũng có mặt ở đó à?”. Phương Hồi dừng lại, nhìn Lâm Gia Mạt bằng ánh mắt lo lắng.
“Ừ, nhưng cậu yên tâm, cậu ấy vẫn bênh cậu!”. Lâm Gia Mạt khua tay nói.
“Thế Trần Tầm nói gì?”.
“Cậu ấy…”. Lâm Gia Mạt không biết trả lời thế nào, đột nhiên cô sực nhớ ra rằng Vương Mạn Mạn đã biết chuyện của bọn họ, bèn nói với vẻ biết lỗi: “Cậu ấy nói cậu là bạn gái của cậu ấy, bảo Vương Mạn Mạn đừng nói cậu như vậy. Tại tớ lỡ lời nên cậu ấy mới thừa nhận, tớ xin lỗi”.
Phương Hồi sững người, cô vô cùng thấp thỏm, thực ra cô cũng thấy mừng thầm vì Trần Tầm đã dũng cảm thừa nhận, nhưng cô cũng lo, sợ chuyện của bọn họ bị lan truyền khắp nơi. Vương Mạn Mạn không cùng lớp với cô, hiệu ứng này càng đáng sợ hơn, khi thông tin này bị tung ra, thì cả khối sẽ biết.
“Cậu đừng giận nhé, mấy hôm nay tớ cũng không được vui, ăn nói không được cẩn thận, thật là…”. Lâm Gia Mạt lắc tay Phương Hồi nói.
“Thôi, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, tớ nghĩ chuyện này sớm muộn gì cũng không giấu được. Haizz… chỉ mong cậu ta giữ mồm giữ miệng, đừng để các thầy cô biết”. Phương Hồi đành nói.
“Chắc chắn không dám đâu”. Lâm Gia Mạt nói: “Nhưng việc này chưa chắc đã là xấu, quan hệ của các cậu mà được công khai thì chắc không ai còn tơ vương gì đến Trần Tầm nữa. Cậu không nhìn thấy vẻ thân mật của con bé Vương Mạn Mạn với Trần Tầm đâu, cứ làm như là bạn gái của người ta không bằng! Lần này chắc chắn hết hẳn hi vọng rồi!”.
“Hê hê, cũng có thể là cậu ta thấy tớ là đối thủ không đáng gờm lại càng yên tâm hơn”. Phương Hồi nhìn Lâm Gia Mạt nói: “Nhưng mà này, nhìn thấy Trịnh Tuyết, cậu