Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342426
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2426 lượt.
ừ cậu ấy được không? Tại tâm trạng cậu ấy không được vui cho lắm…”.
“Thôi thôi! Không khai trừ nữa!”. Cuối cùng Tô Khải đã mỉm cười: “Không ngờ tên Triệu Diệp này có duyên thật, từ đội bóng rổ đến đội cổ động viên, thay nhau khen ngợi, rót mật vào tai anh, không hiểu hắn cho ăn cái gì mà bọn em lại bênh hắn đến vậy!”.
“Không phải… những điều em nói đều là sự thật mà…”. Lâm Gia Mạt cũng có vẻ ngại khi bị nói như vậy, bản thân cô cũng không biết tại sao minh lại phải cất công xin cho Triệu Diệp.
“Anh chỉ nạt cậu ấy để cậu ấy rút kinh nghiệm thôi! Dù gì thì bóng rổ cũng là môn thể thao đồng đội mà, nếu tất cả mọi người đều như cậu ấy, thích thì chơi, không thích thì bỏ thì đâu có được. Anh gặp nhiều trường hợp như thế rồi, người biết nghe lời khuyên như trung phong Lưu Bác của đội bọn anh, chơi bóng giỏi, học cũng không tồi, người không chịu nghe lời là Phùng Viễn lớp 12 cũ, bị đội khai trừ, suốt ngày lang thang với một nhóm lưu manh, cuối cùng thi trượt đại học. Anh rất đánh giá cao Triệu Diệp, không muốn nhìn thấy cậu ta đi chệch đường, khi nào có thời gian em cũng nên khuyên cậu ấy, anh thấy cậu ấy chịu nghe lời em lắm!”.
Lâm Gia Mạt liền cười buồn, nghịch lọn tóc bên tai nói: “Em sẽ cố gắng! Còn anh thì sao? Ôn thi thế nào rồi? Nghe nói anh định thi cùng trường với Trịnh Tuyết à!”.
“Hê hê, cố gắng thôi!”. Tô Khải liền xắn tay áo lên, uống mấy ngụm nước mát ở vòi nước.
“Ấy! Sao anh lại uống nước lã! Bẩn lắm! Đẻ em mời anh nước!”. Lâm Gia Mạt vội kéo Tô Khải nói.
“Không sao đâu! Con trai bọn anh không để ý nhiều đâu!”. Tô Khải vừa lau miệng vừa nói: “Muộn thế này rồi mà em chưa về à? Bọn minh cùng đi nhé!”.
“Vâng”. Lâm Gia Mạt đeo ba lô lên, cười nói.
Hai đứa liền đi song song bên nhau và ra khỏi cổng trường, hai chiếc bóng đổ dài trên mặt đất nhìn rất cân xứng, Lâm Gia Mạt cố gắng tận hưởng giây phút thật quý giá đối với cô, miệng bất giác cười cười. Còn Tô Khải dường như không vui cho lắm, cậu dắt xe, miệng phả ra hơi nước màu trắng.
“Thực ra… chuyện ngày hôm nay cũng không thể hoàn toàn trách một mình Triệu Diệp, gần đây tâm trạng của anh cũng không ổn lắm”.
“Có chuyện gì vậy?”. Lâm Gia Mạt liền dừng chân lại, ngẩng đầu lên nhìn anh, khác với mọi bận, trong đôi mắt trước đây vốn luôn sáng ngời của Tô Khải, cô nhìn thấy nét gì đó ảm đạm, buồn buồn.
Lâm Gia Mạt bèn hít một hơi thật sâu, đứng trân trân tại chỗ.
Hôm đó Tô Khải không nói gì với Lâm Gia Mạt nữa, vì chỉ mấy bước sau, họ liền rẽ sang hai ngả. Lâm Gia Mạt cũng ngại hỏi, cô muốn được ở bên Tô Khải thêm một lát nữa, nhưng lại không muốn nghe chuyện của Trịnh Tuyết, cô vô cùng mâu thuẫn.
Trước khi đi, Tô Khải lấy máy nghe nhạc ra, Lâm Gia Mạt bèn ghé sát vào hỏi: “Anh nghe nhạc của ai vậy?”.
“Sao em lại nỡ để anh đau khổ của Hoàng Phẩm Nguyên, bài này cũ rồi nhưng rất hay”. Tô Khải liền đưa cho cô một bên tai nghe. Lâm Gia Mạt bèn kiễng mũi chân lên, Tô Khải đứng sát với cô, có thể nhìn thấy rất rõ chiếc cằm có phần nhợt nhạt của anh, chính vì lẽ đó cô cũng thấy hơi căng thẳng. Hai đứa bước đi trên đường phố vừa lên đèn, nối với nhau thành một đường kẻ.
“Nỗi nhớ dành cho em từ ngày này sang ngày khác
Anh cô đơn và chưa từng thay đổi
Người yêu em nhất chính là anh,
Sao em lại nỡ để anh đau khổ,
Anh đã cố gắng hết mình,
Mà em không hề cảm động”.
Lâm Gia Mạt cảm thấy bài hát này rất hợp với tâm trạng mình, nghe xong rồi mới lưu luyến bỏ tai nghe ra.
“Hay thật!”
“Hay không, cho em mượn đấy”.
“Thật ạ?”.
“Anh nói dối em làm gì!”. Tô Khải liền lấy đĩa trong máy nghe ra: “Nhưng em phải trả đó nhé! Cuốn sách lần trước, đến giờ em còn chưa trả cho anh!”.
“Ai không trả chứ! Ngày mai em sẽ gửi lại anh! Em vừa mới đọc xong!”. Lâm Gia Mạt mừng rỡ cất đĩa đi, cái này sẽ có tác dụng như cuốn tiểu thuyết, cuối cùng thì câu chuyện buồn mà cô đã đọc xong từ lâu đó đã có thể trả được rồi.
“Thế nhé! Anh về đây! Em đi đường cẩn thận nhé!”. Tô Khải nhảy lên xe nói.
Lâm Gia Mạt liền giơ chiếc đĩa lên, ra sức vẫy tay tạm biệt Tô Khải, mãi cho đến khi anh đi xa mới ra về.
Ngày hôm sau, khi phát hiện ra Lâm Gia Mạt cũng đang nghe bài Sao em lại nỡ để anh đau khổ, Phương Hồi vô cùng sửng sốt, cô ngồi xuống cạnh Lâm Gia Mạt, vừa xem lời bài hát vừa rụt rè hỏi: “Cậu cũng nghe bài hát này à?”.
“Tô Khải cho tớ mượn, sao vậy? Đúng là rất hay!”.
“Ừ, không sao”. Phương Hồi liền thở dài: “Gần đây Triệu Diệp cũng nghe bài này”.
“Vậy… hả?”. Lâm Gia Mạt ngừng lại một lát rồi bỏ tai nghe xuống nói: “Hai đứa tớ làm các cậu mất vui đúng không”.
“Cũng bình thường thôi…”. Phương Hồi gật đầu nói: “Tớ cảm thấy không cần thiết phải coi nhau như người xa lạ đâu”.
“Hê hê, cậu phải cho bọn tớ thời gian chứ”. Lâm Gia Mạt hơi cười cười nói: “À, có thể Trịnh Tuyết sẽ đi du học nước ngoài đấy”.
“Gì cơ? Thế Tô Khải…”. Phương Hồi sửng sốt hỏi.
“Anh ấy rất buồn. Kể cũng lạ thật đấy, đáng lẽ tớ phải vui vì chuyện này mới đúng chứ n