XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342400

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2400 lượt.

Phương Hồi. Giọng ở đầu bên kia điện thoại có vẻ do dự, hỏi nhỏ tôi có đi cùng cô đến Vương Phủ Tỉnh mua ít đồ được không. Lúc đầu tôi còn định làm cao, nhưng vừa nghe thấy giọng nói mất tự tin đó của cô, lập tức đồng ý luôn mà không suy nghĩ gì nữa. Chúng tôi hẹn gặp nhau ở nhà thờ Vương Phủ Tỉnh, lúc cúp máy tôi nói “anh đợi em ở cổng nhà thờ”, giọng tôi rất thiết tha. Đây cũng là ý tưởng của tôi, biết làm thế nào được, bản tính của con trai Bắc Kinh là như vậy, với con gái lúc nào cũng muốn phải được lợi về mình.
Hôm đó Phương Hồi mặc một chiếc áo lông vũ trắng, từ xa thấy áo trắng như tuyết, mắt tôi liền sáng lên, nhìn cô chằm chằm.
“Anh nhìn gì vậy! Không quen à!”. Phương Hồi khua tay trước mắt tôi, được về nhà nghỉ dưỡng một thời gian, nhìn sắc mặt của cô khá hơn nhiều so với đợt ở Australia.
“Anh đang nghĩ lời thoại! Anh cảm thấy nếu không nói gì đó thì thật có lỗi với cảnh tượng trước mắt!”. Tôi trêu cô.
“Thôi đi anh!”. Phương Hồi liền trều môi, một mình bước về phía trước.
Tôi liền cười và bước theo cô, có lẽ là do tôi hay tưởng bở, tôi luôn có cảm giác rằng sau khi ở cùng tôi một thời gian, Phương Hồi đã thay đổi được một chút. Cô không còn lạnh lùng, ngang ngạnh như hồi đầu, ví dụ cô không còn chỉ mặc đồ có gam màu lạnh nữa, thỉnh thoảng cũng thể hiện ra vẻ nữ tính.
Hôm đó tôi đi loanh quanh với cô ở Vương Phủ Tỉnh rất lâu, không những mua đồ mà Phương Hồi còn cắt tóc sau khi được tôi xúi giục. Nhìn vẻ luống cuống của cô khi ngồi trên ghế rất đáng yêu, lúc cắt tóc mái, lông mi chớp liên tục, khiến tôi chỉ muốn bước đến thơm một cái. Tôi ngồi bên cạnh nhìn cô chăm chú mà không hề cảm thấy thời gian trôi qua chậm.
Cậu thợ cắt tóc cho cô liền khen tôi với Phương Hồi: “Người yêu chị tâm lí quá, rất kiên nhẫn!”. Phương Hồi ngượng quá mặt đỏ bừng, nhưng tôi lại rất khoái chí, bèn nói với cậu thợ: “Anh không vội đâu, em cứ cắt bình tĩnh, cắt đẹp cho người yêu anh là được!”. Cậu thợ lại khen một hồi nữa, Phương Hồi trợn mắt nhìn tôi, nhưng tôi vẫn rất vui vẻ.
Lúc ra khỏi tiệm cắt tóc trời đã tối, đèn trên đường đi đều đã bật sáng, mái tóc mới của Phương Hồi khiến cô rất nhỏ nhắn, ôm vào khuôn mặt, nhìn như học sinh cấp ba.
“Có đẹp không anh? Nhìn hơi lạ hả…”. Phương Hồi nghịch tóc mái, rụt rè hỏi tôi.
“Đẹp lắm! Rất đẹp! Tự nhiên anh lại thấy tự ti đi!”. Tôi cười nói.
“Anh chỉ nói linh tinh! Em cắt tóc, anh có gì đáng phải tự ti chứ?”. Phương Hồi nheo mắt nhìn tôi.
“Hiện tại nhìn hai đứa mình thấy không còn ở cùng lứa tuổi nữa, chắc bây giờ không còn ai đoán em là người yêu của anh nữa. Haizz, khó hiểu thật!”. Tôi giả vờ nói với vẻ chán nản.
“Ghét quá!”. Mặt Phương Hồi đỏ bừng lên, cô quay đầu bước đi hai bước rồi nói: “Anh chỉ thích đùa thôi”.
Tôi đứng yên tại chỗ, đột nhiên cô đứng khựng lại, giữa màn đêm, bóng cô nhìn rất nhẹ nhàng, yếu đuối, ánh đèn lấp lánh trên đầu, nhìn như có phần trong suốt, dường như chớp mắt là sẽ biến mất và chắc chắn tôi không muốn cô biến mất trước mắt tôi như vậy.
“Phương Hồi, anh không đùa đâu!”. Tôi gọi với theo bóng cô, có lẽ là do bị ức chế quá lâu, sau khi nói ra, tôi cảm thấy như trút được một gánh nặng.
Phương Hồi hơi ngửa đầu lên, sau đó từ từ ngồi thụp xuống.
Trước đó tôi tưởng rằng cô xấu hổ, nhưng sau đó càng nhìn càng thấy bất thường, bờ vai cô rung lên, rõ ràng như đang khóc. Tôi liền vội chạy đến, kéo cô hỏi sốt sắng: “Em sao vậy? Anh nói gì sai à? Em đừng giận nhé! Từ sau anh sẽ không nói thế nữa!”.
Đôi mắt Phương Hồi lộ rõ vẻ ngơ ngác, cô nhìn về phía sau lưng tôi. Và thế là tôi cũng ngoảnh đầu lại, màn hình khổng lồ ở đường đi bộ đang chiếu bài hát Niềm tin của Trương Tín Triết, khi ông hoàng của những bản tình ca nhìn đã có nét già nua hát đến câu “anh yêu em là nguồn sức mạnh đến từ linh hồn đến từ sự sống, ở nơi xa xôi đó, phải chăng em cũng đang nghe thấy tiếng gọi của anh, yêu là một niềm tin, đưa em trở về với anh”, nước mắt Phương Hồi liền lăn lã chã xuống tay tôi như chuỗi hạt đứt dây.
Nước mắt bị gió đêm thổi tới, lòng bàn tay tôi lạnh ngắt, giây phút đó đột nhiên tôi có cảm giác rằng, tôi sẽ vĩnh viễn không bao giờ có được cô gái này.






Tôi không thể ngờ rằng lại có một ngày tôi được nghe Phương Hồi kể về chuyện cũ của cô tại Bắc Kinh, lúc đầu tôi vẫn tưởng rằng sau khi quay về Bắc Kinh, chắc chắn chúng tôi đã làm lại từ đầu, nhưng nhìn Phương Hồi đang thẫn thờ mà nước mắt lưng tròng, mọi thứ đã hóa thành bong bóng xà phòng.
“Em khóc gì vậy, lại nhớ đến cậu ấy à?”. Tôi hỏi cô.
Phương Hồi lặng lẽ gật đầu, tôi hít một hơi thật sâu và nói: “Cũng không thể nhớ mãi như thế được!”.
Phương Hồi nhìn hàng đồ uống socola nóng trước mặt, hơi nóng bốc lên nghi ngút, giọng cô từ đó vọng lại, nghe rất hư vô.
“Trương Nam, em xin lỗi, hiện tại em vẫn chưa thể”.
“Hay là ở lại ăn cơm nhà tớ, không phải cậu nói tối nay ba cậu không về nhà đó sao?”. Trần Tầm ngoái đầu lại hỏi cô.
“Thôi…”. Phương Hồi chưa nói hết thì bị bà Trư