The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342015

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2015 lượt.

i đã.”
Bị quấy rầy nhiều lần, Thiệu Phi Phàm cũng có chút không kiên nhẫn, xoay người cầm điện thoại lên, nhưng điện thoại cũng đã ngắt máy.






Thiệu Phi Phàm suy nghĩ một chút, vẫn nên gọi điện thoại lại cho cô ta thì hơn, nhưng đáng tiếc là điện thoại bên kia đã tắt máy rồi. “Tự Nãi Tiêm, tốt nhất là lần này cô đừng có đùa giỡn cái gì.” Anh giận dữ mắng một câu, tìm số điện thoại của Cốc Tử Kỳ gọi đi, nhưng điện thoại của Cốc Tử Kỳ cũng tắt máy.
“Chồng à, xảy ra chuyện gì vậy?” Thượng Tâm cũng có chút lo lắng.
“Không biết. Điện thoại của đội trưởng Cốc cùng Tự Nãi Tiêm đều không liên lạc được, xem ra anh phải đi xem một chút rồi.” Thiệu Phi Phàm vô cùng tức giận, nhưng nghĩ đến nếu thật sự xảy ra chuyện gì đó không may, anh lại không dám chậm trễ dù chỉ là một phút. Anh vừa nói chuyện vừa mặc quần áo. Mặc quần áo xong, cúi đầu hôn nhẹ Thượng Tâm đang ngồi ở trên giường, “Thật xin lỗi em, nhưng không sao, anh đi một lát liền trở về ngay. Điện thoại của anh lúc nào cũng mở, nếu như em sợ thì cứ gọi điện thoại cho anh.”
“Dạ, anh đi đi, em không sao đâu.” Thượng Tâm rất hiểu chuyện nói với anh.
Thiệu Phi Phàm gật đầu một cái, cầm lấy chìa khóa xe chạy như bay ra cửa, vừa đi vừa không ngừng gọi điện thoại cho Cốc Tử Kỳ và Tự Nãi Tiêm, đáng tiếc vẫn không có ai bắt máy. Không có biện pháp nào khác, anh đành phải lái xe tới quán bar Oscar mà Tự Nãi Tiêm nhắc tới trong điện thoại.
Anh vững vàng tiến vào, Tự Nãi Tiêm hoàn toàn không có thần sắc kinh hoảng như trong điện thoại lúc vừa rồi, cô ta mang sắc mặt vui mừng, mỉm cười đứng lên, “Phi Phàm, em biết là anh sẽ không bỏ mặc em mà.” Nói xong, liền nhào vào trong ngực anh.
Thiệu Phi Phàm thật sự muốn mắng chửi vì sự ngu đần của anh, cái loại bẫy rập như thế này mà cũng mắc phải. Anh dùng sức muốn đẩy Tự Nãi Tiêm ra, nhưng Tự Nãi Tiêm đã sớm có chuẩn bị, cánh tay vòng lên cổ của anh, hai tay đều bấu chặt lấy nhau, trừ khi Thiệu Phi Phàm dùng vũ lực với cô ta, nếu không thì không thể đẩy được cô ta ra.
Thiệu Phi Phàm vòng tay ra sau cổ, cạy từng ngón tay của cô ta ra, sắc mặt sớm đã trở nên đen kịt, “Tự Nãi Tiêm, mời cô tự trọng cho. Cô chính là vị hôn thê của Cốc Tử Kỳ đó.”
“Không phải nữa rồi.”
Thiệu Phi Phàm sửng sốt, Tự Nãi Tiêm thấy anh không dùng sức cự tuyệt mình, trong mắt thoáng qua vẻ đắc ý, càng thêm vội vàng dựa sát vào anh, bầu ngực cố ý cọ sát bộ ngực của anh, trên mặt lại giả vờ buồn khổ, “Em không yêu anh ta, từ đầu đến giờ đều không hề yêu. Chính là ngày hôm nay, em đã ngửa bài với anh ta rồi. Kể từ khi chia tay, lần này gặp lại anh, em không thể giả bộ được nữa, không thể chịu đựng được việc anh ta đụng vào em nữa, cũng không thể nhẫn nhịn bản thân ngủ chung một giường với anh ta nữa, em chịu đựng đủ rồi. Phi Phàm, lần này em trở về rồi, sẽ không bao giờ…rời xa anh nữa. Công việc, nhà cửa, em đều không cần. Chúng ta trở lại như trước kia có được không? Anh có nhớ trước kia không, trong rừng cây của trường, anh vẫn luôn thích ôm em, vuốt ve em như vậy…” Cô ta buông tay ra, thử dò xét muốn kéo tay anh đặt lên bộ ngực của mình, “Khi đó anh xấu tính lắm, luôn bóp người ta rất đau, muốn em khóc lóc cầu xin anh, anh mới bằng lòng buông tay.”
Thiệu Phi Phàm cảm thấy không thể hiểu nổi người phụ nữ đang ở trước mắt anh, hình như đã sớm không phải là Tự Nãi Tiêm mà anh đã từng quen biết. Cô gái ở trong sân trường kia tuy rằng có chút hư vinh, nhưng tuyệt đối không giống bây giờ, thật dối trá, lúc trước chia tay cô ta cũng không thèm bịa ra một lời nói dối dễ nghe, cho nên trong đám bạn gái cũ của anh, Thiệu Phi Phàm có ấn tượng với cô ta nhất. Nhưng giờ phút này, người phụ nữ đó này mặc một thân quần áo mỏng manh, cả người đầy mùi rượu, quyến rũ anh, cảm giác duy nhất của anh lúc này là chán ghét, thậm chí là ghê tởm.
“Cô có biết cảm giác của tôi khi vuốt ve nó là gì không?” Anh cố ý dùng sức làm cô ta đau, cũng đoán được trên mặt của Tự Nãi Tiêm sẽ làm bộ hưởng thụ giả dối như thế này.
“Anh có cảm giác gì, em đều nguyện ý phối hợp.” Cô ta tràn đầy mong đợi nói.
Một giây kế tiếp, cánh tay vốn nắm ở trên ngực của cô ta lại đẩy cô ta một cái thật mạnh, làm cho cô ta chật vật ngã ngồi trên ghế sa lon, làm cho váy tốc lên, chật vật không chịu nổi.
Thiệu Phi Phàm nhìn cô ta, lạnh lùng phun ra hai chữ “ghê tởm”. Sau đó anh cúi người xuống lấy một cái khăn giấy lau tay, lau xong thì vo thành một cục vứt trên mặt đất, “Tự Nãi Tiêm, tôi nói thật là cô cũng không xứng với Cốc Tử Kỳ.”
Câu nói này, làm cho thân thể Tự Nãi Tiêm đang ngồi trên ghế sa lon cứng đờ, cho đến khi Thiệu Phi Phàm rời đi, cô ta vẫn duy trì tư thế quái dị đó, không động đậy dù chỉ là một chút. Cho đến khi có một cô gái lẳng lơ tiến vào phòng bao, đem một đồ vật ném lại cho cô ta, “Chuyện này tôi đã làm giúp cô rồi, cô đem đồ trả lại cho tôi.”
Tự Nãi Tiêm phiền muộn liếc nhìn cô gái đó, cực kì khinh miệt nói, “Đồ đã sớm phá hủy rồi, nếu như lần sau để cho tôi bắt được cô tàng trữ