Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342014

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2014 lượt.

ma túy, tôi nhất định xử lí theo luật.”
Cô gái kia cũng không sợ hãi, ngược lại còn khinh thường hừ lạnh một tiếng, “Thì ra cảnh sát cũng chỉ có như vậy, cùng là một dạng đê tiện như tôi thôi! Chị cảnh sát này, nếu lần sau còn muốn quyến rũ đàn ông nữa, thì tôi rất nguyện ý phối hợp diễn với chị.” Dứt lời, cô ta liền cười khẽ, rời khỏi phòng bao.
Sắc mặt của Tự Nãi Tiêm tái nhợt, mang theo sự quẫn bách, nhưng mà rất nhanh, trong mắt cô ta lại phủ đầy hàn khí, nắm chặt cái gì đó trong tay, “Thiệu Phi Phàm, anh đã bất nhân thì cũng đừng có trách tôi đây bất nghĩa.”
Thiệu Phi Phàm ghé vào tiệm bánh ngọt mua bánh kem và trà Hương Thảo mà Thượng Tâm thích, rồi mới trở về nhà, vừa bước vào cửa, liền thấy Thượng Tâm chỉ vây một chiếc khăn tắm màu trắng ở trên người, tóc vẫn còn ướt, hiển nhiên là trong lúc anh đi ra ngoài, tiểu nha đầu này đã tự mình tắm lại một lần nữa.
“Anh đã về rồi.” Thượng Tâm tung tăng chạy tới bên người anh, vừa thấy trên tay anh cầm theo một túi đồ ăn, khuôn mặt liền trở nên vui mừng, “Là bánh kem và trà Hương Thảo có phải không? Wa, chồng thật là tốt.” Vừa nói vừa nhón chân lên hôn anh một cái, nhanh nhẹn đón lấy rồi mở túi, lấy đồ ra ăn luôn.
Thiệu Phi Phàm đứng ở cửa, nhìn đầu vai trơn bóng, bắp đùi trắng nõn của cô, hơn nữa cô lại bày ra bộ dáng ăn uống thoải mái tự nhiên, anh liền nổi lên phản ứng sinh lí bình thường nhất. Vừa rồi bị Tự Nãi Tiêm trêu chọc ở trong quán bar, cộng thêm trước khi đi anh dây dưa cùng với Thượng Tâm, căn bản là chưa được phóng thích, giờ phút này, anh mới thật sự hiểu được cái được gọi là: dục hỏa đốt người.
Anh cởi giầy ra, ngồi xuống phía sau cô, đặt tay lên đầu vai của cô, cúi đầu hôn xuống, “Vợ, anh cũng đói.”
Thượng Tâm nghịch ngợm đem miếng bánh kem mình đang ăn dở nhét vào trong miệng anh, “Ăn ngon không?”
Thiệu Phi Phàm nhai một cái, chớp chớp mắt, “Ngon, chúng ta cùng nhau ăn cái ngon hơn đi.” Nói xong liền dơ tay ra đè lấy cái ót của cô, đem miếng bánh mà cô nhét vào miệng anh trả lại cho cô. Thượng Tâm dùng đầu lưỡi chặn lại miếng bánh, ngược lại lại trúng kế của anh, làm cho Thiệu Phi Phàm có cơ hội cuốn lấy chơi đùa cái lưỡi của cô.
Răng môi gắn bó với nhau, tràn đầy mùi thơm của bánh.
Anh dùng lưỡi quét khắp khoang miệng của cô, chỉ hận không thể nuốt cô vào trong bụng. Anh buông tha cho cánh môi, lại lưu luyến vành tai của cô, nhẹ nhàng ngậm lấy, bên tai liền nghe thấy tiếng rên khẽ không kiềm chế được của cô vợ nhỏ.
“Ưm~~”
Khăn tắm rớt xuống một cách dễ dàng, một tay của Thiệu Phi Phàm vuốt ve sống lưng của cô, một tay thì đặt ở dưới chân cô, dùng sức một chút liền ôm lấy cô đang ngồi trên ghế sa lon lên.
Cơ thể trắng nõn của Thượng Tâm liền cọ xát vào áo khoác của anh, cơ thể nhạy cảm run rẩy một chút. Khóe miệng Thiệu Phi Phàm nhếch lên một cách tà ác, đem cô đặt ở trên giường lớn, đứng ở mép giường cởi quần áo. Mỗi một món đồ đều chầm chậm cởi ra rất có tiết tấu, cởi áo khoác ra vứt xuống dưới chân, cởi quần ra vứt sang một bên, anh càng ngày càng chậm cởi ra từng nút áo sơ mi, từng chút từng chút lộ ra cơ ngực của mình, phối hợp với nụ cười mập mờ trên mặt, liền nhìn thấy Thượng Tâm nuốt nước miếng.
Yêu nghiệt, thì ra anh cũng có thể yêu nghiệt như vậy!
Thiệu Phi Phàm rất đắc ý vì mình dụ dỗ được cô, anh cởi hết quần áo chỉ để lại một cái quần lót, liền dướn người cầm lấy tay của Thượng Tâm đặt lên cạp quần lót của mình, rồi từ từ kéo xuống.
Cứ như vậy, Thượng Tâm đỏ mặt giúp anh cởi ra quần lót, khuôn mặt đỏ đến mức không thể nào đỏ hơn được nữa.
Thiệu Phi Phàm cũng không tiếp tục trêu trọc cô nữa, anh trân trọng đưa tay ra giữ ấy eo của cô, hôn lên mặt của cô, hôn từ gò má rồi chuyển dần xuống phía dưới, nụ hôn ấm áp cuối cùng dừng ở bụng của cô, đầu lưỡi nghịch ngợm giống như một con rắn nhỏ, liếm từng vòng từng vòng ở rốn của cô.
“Phi Phàm…” Thượng Tâm tình ý triền miên liên tục gọi tên anh, càng trêu chọc anh gia tăng lực hôn. Cô thấy không tự nhiên muốn cong người, Thiệu Phi Phàm lại cường ngạnh áp cô nằm xuống, đôi môi lại tuột xuống một tấc.
“Đừng nhìn…” Tuy rằng hai người đã tắm cùng nhau vài lần rồi, nhưng lúc bị anh nhìn vào nơi tư mật, cô vẫn rất ngượng ngùng. Cô tránh thoát khỏi sự áp chế của Thiệu Phi Phàm, vì không muốn anh hôn xuống phía dưới mà chủ động kéo anh lên phía trước, dâng lên đôi môi của mình.
Thiệu Phi Phàm cười khẽ, vừa phối hợp hôn cô, đồng thời ngón tay cũng tiến vào thân thể cô trong nháy mắt. Vách thịt mềm mại bao quanh ngón tay của anh. Thượng Tâm không được tự nhiên ưm một tiếng, lại bị Thiệu Phi Phàm nuốt hết tiếng kêu của cô vào trong miệng.
Cảm giác trên ngón tay phá vỡ tất cả tự chủ của anh, cánh tay dài vung lên, ôm chặt lấy cô, ngón tay phía dưới bắt đầu vận động một cách nhanh chóng, trong chớp mắt khi đạt đến cao trào, anh đổi từ một ngón tay thành hai ngón tay, bất chấp sự giãy dụa của Thượng Tâm, nhanh chóng cắm vào thêm một ngón nữa.
“Đau…” Thượng Tâm kêu lên thành tiếng.
Thiệu Phi Phàm hôn lên điểm mẫn cảm của cô, chờ cho