Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342052

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2052 lượt.

bị người khác ôm một dạng, cô nói, "Tôi tuyệt đối sẽ không nghỉ học, tôi có thể làm được."
Hai tiếng cười khẽ lên, có người nói"Tắt đèn chớ nói" trong phòng liền an tĩnh lại.
Thượng Tâm cắn góc chăn, không biết mình đắc tội Thạch Xuân Húc cùng cô ấy khi nào, hai người nói chuyện với cô luôn mang theo giễu cợt, trong lòng cô càng thêm uất ức, nước mắt lại bắt đầu chảy xuống.
Cô liền nhắm mắt lại, cô nói thầm"Tôi có thể làm được, tôi có thể làm được, tôi có thể . . . . . . Thiệu Phi Phàm, tôi có thể làm được."






Khi kết thúc tháng huấn luyện thứ nhất, trường học cho học sinh một ngày ngày nghỉ, nhưng không được ra khỏi trường, chỉ cho bọn họ tự tìm nơi nghỉ ngơi học tập lý luận quân sự, chuẩn bị cuộc thi lý luận ngày thứ hai.
Thượng Tâm ôm quyển sách ngồi ở bên góc kí túc xá nghiêm túc ghi chép, một lát liền thấy Trì Đan đổi quần áo rồi vỗ vỗ cô, "Có đi hay không?"
"Đi?" Thượng Tâm quay đầu nhìn cô, "Đi đâu?"
Trì Đan nhìn cửa một chút, hạ thấp giọng nói "Về nhà, tối hôm nay không điểm danh, chúng tôi tính toán đi về nhà ở một đêm, ngày mai trở về trước cuộc thi."
"Có thể không?" Cô có chút lo lắng.
Thượng Tâm ngồi ở đối diện ông nội, bĩu bĩu môi, "Trường học mới không có nhân từ như vậy, để cho chúng cháu nghỉ phép về nhà, là chúng cháu nhảy tường ra ngoài. Cháu lần đầu tiên leo tường, đừng nói, thật là có chút ít khẩn trương."
Thượng Tâm còn nói chuyện không ngừng, căn bản không phát hiện ông nội ở đối diện đã trầm mặt, sắc mặt càng ngày càng kém. Cho đến khi ông gầm lên giận dữ dọa cô sợ hãi.
"Hồ đồ! Cháu quả thật hồ đồ!" Thượng ông cụ tức giận tới mức run lên, nhìn cháu gái vẫn hồ đồ lờ mờ như cũ, giận dữ giơ tay lên lại để xuống, nói với Thượng Tâm, "Cháu...cháu đây là hành động trốn binh có biết hay không? Vô tổ chức vô kỷ luật, tự tiện rời khỏi đơn vị, nếu ai cũng giống như cháu vậy Cảnh Đội cũng không cần cứu người rồi, quân đội cũng không cần đánh giặc."
"Cháu liền quay trở về trường học cho ta, trước thừa nhận sai lầm với giáo viên, hơn nữa viết thư hối lỗi thỉnh cầu trách phạt." Thượng ông cụ thật giận đến không nhẹ, kêu lên làm cho lão thái thái cùng người giúp việc cũng chạy tới đây.
Thượng Tâm đã sớm rơi lệ đầy mặt, tất cả mọi người đều về nhà rồi, tại sao cô không thể trở về."cháu không muốn, người khác đều về nhà như vậy, tại sao cháu không được."
"Cháu là người nhà họ Thượng không được!" Ông cụ vỗ bàn, "Đi ra ngoài, cút ra ngoài!"
"Vệ Quốc, ông đang làm cái gì vậy. . . . . ." Lão phu nhân cũng bị làm cho sợ, bà liền đau lòng cháu gái, nhắm mắt mở miệng, chuyện chưa nói xong, liền bị ông cụ rống trở về, "bà câm miệng, người nào khuyên thì liền cút ra ngoài theo nó. Mẹ nuông chiều thì con hư, bà còn muốn nuông chiều nó đến bao giờ!"
Lão phu nhân hiểu rõ tính khí ông cụ nhà mình nhất, nói hết lời này ra rồi, sợ là thật tức giận. Bà xoay người nắm tay cháu gái, "Tâm Tâm không khóc, bà nội bảo tài xế đưa cháu trở về trường học, chờ huấn luyện kết thúc bà nội liền làm cho cháu một bàn lớn đồ ăn ngon."
"Cháu không muốn!" Thượng Tâm cũng lấy sức lực mà khóc, lau nước mắt, cứng rắn hô một tiếng, " hôm nay cháu không trở về trường học!" Tiếp theo nhấc chân chạy ra ngoài nhà họ Thượng.
Lão phu nhân định đuổi theo, thì thấy ông cụ bên này ôm ngực ngồi vào trên ghế sa lon, bà mới lo lắng xoay người lại, hướng về phía người giúp việc kêu: "Mau lấy thuốc cho thủ trưởng."
"bà trước cho người tìm nha đầu, đừng để nó đi lạc nữa." Thượng thủ trưởng vẫn còn đau lòng cháu gái.
"Cái người này, cũng bị ông mắng chạy, mới nhớ tới sợ nó chạy mất! Người ta đều về nhà, tại sao Tâm Tâm nhà chúng ta không thể trở về?"
"Muốn vào bộ đội thì không thể có hành vi này, ta một đời làm quân đội , nếu cháu gái của mình lại đào binh, Thượng Vệ Quốc ta để mặt mũi ở đâu." Hơi thở ông cụ có chút không ổn, chỉ là âm thanh vẫn còn vang to.
Lão phu nhân trừng mắt nhìn ông cụ, bà vẫn như cũ không nhịn được oán trách nói "Lão cổ quái!"
Thượng Tâm chạy ra khỏi đại viện, theo thói quen muốn chạy về hướng nhà anh Thần, trước kia bị uất ức, đều là đi tìm cha mẹ nuôi tìm an ủi. Nhưng vừa nghĩ giờ phút này, chạy đi nhà anh Thần thật là không thích hợp. Trái tim càng thêm uất ức, đáng thương mình không có chỗ nào để đi. Càng nghĩ càng khổ sở, chẳng có mục đích đi ở trên đường đi dạo lung tung, cô đi dạo mệt mỏi rồi, cô khẽ hít lỗ mũi, quyết định đi tới nơi mà cô nghĩ đến nhà"Đầu sỏ gây nên".
. . . . . .
Hôm nay tâm tình Thiệu Phi Phàm không tốt lắm, mấy lần cũng không thấy vị hôn thê của Cốc đội trưởng, hôm nay chính thức được điều đến đây làm việc, nhắc tới cũng khéo, công việc địa điểm lại đều ở lầu dưới bọn anh.
Cốc đội trưởng dĩ nhiên là vui mừng, đến lúc tan việc chào hỏi anh em trong đội rồi mời bọn họ đi ăn cơm, nói là muốn giới thiệu chị dâu.
Thiệu Phi Phàm dĩ nhiên là muốn đi, chỉ là không ngờ"Chị dâu" là người quen, lại càng không khéo chị dâu này lại chính là bạn gái trước của anh ——. Khôn