Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342287
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2287 lượt.
iệu Phi Phàm liếc mắt xem thường, trực tiếp lái xe đến cửa trường học. Bảo vệ trường ngăn xe lại, Thiệu Phi Phàm trực tiếp lấy ra thẻ quân hàm làm chứng. Thượng Tâm thấp thỏm, cực kỳ oán giận nói, "Thiệu Phi Phàm, làm sao anh lại rêu rao như vậy, không biết là tôi trốn đi hay sao, nếu như bị phát hiện liền nguy rồi."
"Đoán chừng Thượng thủ trưởng nhà cô đã gọi điện thoại cho hiệu trưởng, coi như cô leo tường đi vào, thì cũng giống nhau sẽ bị phát hiện, còn không bằng quang minh chính đại đi vào sân trường." Thiệu Phi Phàm nói qua loa, rồi lái xe đi vòng qua phía sau, đến nhà tù không xa thì ngừng lại, quay cửa kính xe xuống, chỉ chỉ chỗ cô trèo tường, cho Thượng Tâm nhìn.
Chỉ thấy một dãy học sinh đang đứng ở chân tường, giơ tay, mấy huấn luyện viên đứng ở chân tường, nhảy vào tới một bắt một.
Thiệu Phi Phàm lại khởi động xe, đi vòng qua lầu phòng ngủ của cô, dừng ở cửa, để cho cô xuống xe."Mấy giờ tới cuộc thi?"
"Sắp tới rồi."
"Trở về đọc sách đi, chứ đừng có vào trường thi, cái gì cũng không biết. Còn nữa, mặc kệ người khác nói cái gì, cô liền nói hôm qua ở túc xá, bọn họ không có bắt được cô trèo tường, cũng không có chứng cớ."
"Nhưng không phải anh nói ông nội tôi gọi điện thoại cho hiệu trưởng sao?" Thượng Tâm lo lắng nói.
Thiệu Phi Phàm xoa xoa đầu của cô"Ngốc, bắt trộm cần bắt tại trận. Bọn họ lại không bắt được cô, cô không phải thừa nhận, hắn còn có thể đôi co với thủ trưởng Thượng sao? Cho hắn mấy mạng, hắn cũng không dám."
"Có thật không?"
"Đương nhiên là thật, tôi còn có thể lừa cô sao? Mau vào đi thôi, chớ vào lúc này bị người khác nhìn thấy." Thiệu Phi Phàm đẩy cô đi vào trong, đến cửa, nhìn cô đi vào mới xoay người rời khỏi. Nhưng anh còn không có đi trở về đến xe, chỉ nghe thấy Thượng Tâm gọi anh.
Chẳng biết tại sao cô lại chạy ra, khuôn mặt nhỏ nanh còn hồng hồng.
"Thế nào?"
Thượng Tâm nhăn nhó cắn cắn miệng, chần chờ một cái mới ngẩng đầu lên "Thiệu Phi Phàm, anh thật tốt!" Nói xong, xoay người liền chạy ngược về, thoáng một cái đã không có bóng người.
Thiệu Phi Phàm bị đơ đứng nguyên tại chỗ, chờ anh phản ứng lại, đã bật cười "haha". Lại nói lại câu của Thượng Tâm "Thiệu Phi Phàm, anh thật tốt!" Nói xong anh càng thêm vui vẻ.
Thượng Tâm thu thập một chút, liền cầm đồ dùng cuộc thi rời khỏi kí túc xá, vừa đẩy cửa ra, Trì Đan, Thạch Xuân Húc cùng Đàm Siêu đang đi vào. Ba người thấy cô ở kí túc xá rõ ràng ngẩn ra, Thạch Xuân Húc cau mày chất vấn: "Làm sao cô ở phòng ngủ?"
"Tôi vẫn luôn ở đây." Thượng Tâm nhớ Thiệu Phi Phàm dặn dò, có điểm lo lắng mà nói.
"Không thể nào, chúng ta cùng nhau nhảy ra ngoài, tại sao chúng ta chịu phạt cô lại có thể vào phòng ngủ?"
Thượng Tâm cúi thấp đầu, lầm bầm câu nói "Tôi vẫn luôn ở đây."
Thạch Xuân Húc còn muốn nói gì, nhưng Trì Đan ở phía sau thúc giục, "Phải mau lên kịp cuộc thi." Thì lại thôi.
Thượng Tâm bị vẻ mặt nháy mắt ra hiệu của Kỷ Thành làm cho nhịn không được cười lên một tiếng, che miệng lại, "Ha" một tiếng. Chuông vang lên, Kỷ Thành liếc mắt xem thường nói "Vào trường, cô cũng vào đi thôi."
Thượng Tâm gật đầu một cái, xoay người đi vào.
Sau đó, chuyện nhảy tường này cũng không phải cứ thế trôi qua, bởi vì thành viên tham dự quá nhiều, trường học chỉ bắt được một số thôi. Hách Liên lại tìm Thượng Tâm hỏi mấy câu, nói là có người tố cáo cô cũng tham dự. Thượng Tâm nói mình không có đi ra ngoài, tình huống giống như Thiệu Phi Phàm đoán, người nào cũng không bắt được cô cũng không biện pháp.
Ba tháng huấn luyện kinh khủng rất nhanh sẽ kết thúc, bởi vì một bộ phận lớn mọi người đều đạt thành tích cao, thành tích Thượng Tâm mặc dù kém, thì cũng vượt qua huấn luyện, nhưng cô không nghĩ thứ hạng này thật là xấu, có thể chịu đựng qua ba tháng này, cô đã cám ơn trời đất rồi.
Chỉ là, không khí phòng ngủ khẩn trương, làm cho cô mỗi ngày trở về ngủ cũng cảm giác thật buồn. Trừ Trì Đan chịu ăn cơm, học ở ngoài cùng cô, Thạch Xuân Húc cùng Đàm Siêu căn bản không nhìn đến cô, chính là nói chuyện cũng châm chọc cô, ngay cả chuyện cô đi thư viện cũng bị Thạch Xuân Húc nói thành"Cõng vị hôn phu câu tam đáp tứ"(mình cũng không hiểu câu này lắm nên để nguyên) .
Thượng Tâm từ nhỏ cũng không biết kết giao bạn bè, bạn bè đều là mấy đứa bé đời cha mẹ cô làm bạn bè, cô cẩn thận lấy lòng, người khác không cảm kích, cô cũng liền tự giác cách xa. Nhưng càng cách xa, thì người khác lại nói cô thanh cao kiêu ngạo, khó nghe hơn cũng có. Biết được cô có gia thế tốt, thì dính sát nịnh nọt, những người cảm thấy cô kiêu ngạo thanh cao, càng thêm cách xa.
Một lần cùng Kỷ Thành, Trì Đan cùng nhau ăn cơm, Kỷ Thành tình cờ hỏi cha mẹ cô làm gì, Thượng Tâm cắn chiếc đũa, nói quanh co nói ba là một tiểu luật sư, còn mẹ là đi làm. May mắn, Kỷ Thành không có tiếp tục hỏi nữa, chăm sóc cô cùng Trì Đan vô cùng.
Đối với Trì Đan, Thượng Tâm vẫn cảm thấy xin lỗi, bởi vì cô không chịu cô lập mình, ngược lại làm cho Thạch Xuân Húc cùng Đàm Siêu cô l