Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342058

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2058 lượt.

g khí nhất thời trở nên lúng túng, chỉ là cũng may, hai người đều là người thông minh, chỉ nói là người quen biết cũ, căn bản không nói đến chuyện tình cũ.
Anh ăn qua loa vài miếng, đúng lúc Thiệu Phi Trì gọi điện thoại tới, anh liền nói trong nhà có việc phải trở về trước, nhanh chuồn lấy người.
Nói đến đây, hôm nay Thiệu Phi Phàm đã không có tâm tình gì. Họ quen biết ở Trường quân đội, hai người hợp thì nói chuyện yêu đương là bình thường, chỉ là khiến Thiệu Phi Phàm cảm thấy không thoải mái là phương thức chia tay. Chính là năm 3ĐH, mọi người đều vì tiền đồ của mình mà bôn ba, đại đa số đều muốn trở về bộ đội, một phần nhỏ trong nhà có năng lực trực tiếp chuyển nghề tới chỗ Cảnh Đội, còn dư lại dĩ nhiên là tự tìm đường ra.
Thiệu Phi Phàm không muốn gặp người nhà họ Thiệu, tất nhiên sẽ không nói mình là tiểu thiếu gia nhà họ Thiệu nổi tiếng thành phố G. Đối mặt tốt nghiệp, lựa chọn buông tha tình yêu. Thiệu Phi Phàm hồi tưởng cô nói lúc đó "Phi phàm, tôi yêu anh, nhưng cuộc sống không thể chỉ có tình yêu là đủ. Nhà tôi giới thiệu một đối tượng cho tôi, cũng là quân đội, nhà anh ấy có thể giúp tôi chuyển nghề đến thành phố H làm cảnh sát, cơ hội này không dễ dàng, tôi không muốn bỏ qua."
Lời nói này, Thiệu Phi Phàm cầm được thì cũng buông được, anh chỉ nói một câu chúc phúc, liền tiêu sái buông tay ra, sau lại nhận được nhiệm vụ nằm vùng, anh dường như đã quên mất chuyện này.
Nhưng, dù thế nào anh cũng không nghĩ ra người có thể chuyển nghề quân nhân cho cô chính là cốc đội trưởng, càng không nghĩ tới cô sẽ trở thành lão bà của người anh em. Chuyện này thật không hay!
Anh cầm cảnh phục vào chung cư, bởi vì anh uống rượu nên anh đem xe cảnh sát để lại trong cục. Đi dạo lên lầu, móc cái chìa khóa định mở cửa vừa ngẩng đầu lên, anh mới phát hiện ra còn có một người ngồi xổm ở cửa nhà mình.
Thượng Tâm ôm đầu gố mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, bị người đẩy một cái mới thức tỉnh, vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy Thiệu Phi Phàm, cô liền dụi mắt đứng lên, có chút oán trách nói "Làm sao anh trở lại trễ như thế, tôi đều chết đói rồi."
"Làm sao cô ở chỗ này?" Thiệu Phi Phàm mở cửa cho cô vào nhà, có chút kinh ngạc hỏi.
Thượng Tâm ngồi vào trên ghế sa lon, cong môi nói "Anh cho rằng tôi muốn tới nơi này sao, nếu không thì tôi cũng không ngồi chồm hổm ở cửa nhà anh đợi một buổi chiều!"
Này oán giận của cô có chút không giải thích được, Thiệu Phi Phàm không hiểu ra sao, chỉ là nhìn mắt của cô sưng lên, khuôn mặt nhỏ nanh còn bẩn thỉu, biết chắc là đã xảy ra chuyện. Nghĩ tới cô mới vừa kêu"Đói bụng" , anh liền để xuống cảnh phục, đi tới phòng bếp nấu một bát mì trứng gà cho cô. Đợi cô ăn no, mới bắt đầu hỏi rõ ràng.
Thượng Tâm vừa nghĩ mình bị ông nội đuổi ra khỏi nhà, cô liền uất ức vừa đỏ mắt, liền đem uất ức mình nói cho Thiệu Phi Phàm. Thiệu Phi Phàm vừa nghe, không ngừng than thở. Chuyện này xác thực không tốt, sợ là Thượng thủ trưởng cũng giận đến không nhẹ.
Nói Thượng Tâm đôi câu, nhìn nha đầu này làm bộ đáng thương anh cũng không dám nói nặng, "Được rồi, hôm nay cô ngủ ở đây một đêm, ngày mai tôi đưa cô về trường học, sau đó nhận sai với ông nội cô. Trước cô neen đi tắm nước nóng, nhìn cô bẩn như vậy này."
Thượng Tâm rên một tiếng, cũng đàng hoàng quay đầu vào phòng tắm.
Thiệu Phi Phàm suy nghĩ một chút liền cầm điện thoại lên gọi đến nhà họ Thượng nói "Thượng Tâm đang ở nhà cháu, sáng mai cháu sẽ đưa cô ấy trở về trường học." Lời này mới vừa nói xong, bên kia liền kêu lên.
"Thiệu Phi Phàm, cậu mà làm chuyện bất chính với Tâm Tâm nhà ta, lão tử ta liền cắt của cậu. . . . . ."
Thiệu Phi Phàm đem điện thoại ra xa lỗ tai, cho đến khi bên kia đổi giọng nói anh mới để điện thoại gần sát lại, âm thanh Hạ Hâm Hữu rất mềm mại nhưng không mất đi uy nghiêm "Tiểu Thiệu, cậu hãy khuyên Tâm Tâm, đứa nhỏ này bị chúng ta làm hư rồi, ông nội nó vừa nói như vậy chắc sẽ khóc một ngày."
"Tôi biết rõ." Thiệu Phi Phàm dừng một chút mới nói: "Người yên tâm." Anh thật không biết gọi như thế nào"Bá mẫu" anh không kêu ra miệng được, bây giờ gọi"chị" lại không hợp.
Hạ Hâm Hữu cũng không so đo anh gọi như thế nào"Trời tối rồi, để nó ở lại chỗ cậu đi, chỉ là sẽ quấy rầy cậu nghỉ ngơi."
"Không quấy rầy, cần phải vậy. Ngày mai tôi sẽ đưa cô ấy đến trường học, trường học sẽ không để tâm, mọi người yên tâm. Chỉ là. . . . . ."
"Ông cụ chúng ta sẽ khuyên."
Thiệu Phi Phàm thở nhẹ một hơi, chỉ sợ thủ trưởng nghiêm túc, để nhà trường cho Thượng Tâm chịu huấn luyện, không khai trừ cô thì cũng sẽ phạt nặng cô.
Sau khi Hạ Hâm Hữu nghe được Thiệu Phi Phàm nói không cần lo lắng "Yên tâm" tâm bà mới buông xuống, nói đơn giản mấy câu lại nói cảm ơn rồi mới cúp điện thoại. Sau khi xong bà liền trừng chồng mình bên cạnh một cái, bà thật cảm thấy nhức đầu. Từng người một đều không cho bà yên tâm, ban ngày mới vừa nhận được điện thoại của mẹ chồng nói Tâm Tâm về nhà, còn chưa chạy về tới nhà, lại nhận được tin tức Tâm Tâm bị ông cụ đuổi ra ngoài, bà bảo tài xế vượt mấy cái đèn đỏ để về nhà, quả thật


Duck hunt