Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342095

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2095 lượt.

xảy ra chuyện gì?
Thiệu Phi Phàm hôn cô, cái nụ hôn đó giống như chiếm đoạt, chiếm đoạt môi của cô, chiếm đoạt suy nghĩ cùng đại não của cô, khiến cô cũng không kịp nghĩ cái gì, cô còn chưa kịp phản kháng liền bị anh hôn.
Anh không chỉ có hôn môi của cô, còn hôn cổ của cô cùng. . . . . . Thượng Tâm che mặt nức nở nghẹn ngào, trời ơi, cô không dám nghĩ tiếp, thật là mắc cỡ.
Mắc cỡ nhất chính là, trong quá trình Thiệu Phi Phàm hôn cô, cô hoàn toàn không có phản kháng một chút nào, nếu không phải một khắc kia cô bị anh hôn ưm ra tiếng, Thiệu Phi Phàm khẩn cấp phanh lại, có phải là bọn hay không liền. . . . . ."Ô ô, rốt cuộc tôi đang làm gì?" Thượng Tâm ảo não gõ gõ đầu của mình, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, vừa thẹn thùng vừa lúng túng.
Trong phòng tắm Thiệu Phi Phàm cũng không khá hơn chút nào, muốn làm chuyện tốt cơ hồ dục hỏa đốt thân, tuy nhiên chỉ có thể dùng nước lạnh tắm. Vừa nghĩ tới thân thể Thượng Tâm mềm mại, người anh em vừa mới mềm xuống lại ngẩng đầu lên lần nữa, Thiệu Phi Phàm cau mày, mở ra vòi nước lạnh lần nữa.
Tắm nước lạnh nửa giờ, Thiệu Phi Phàm mở cửa phòng vệ sinh ra, chỉ thấy Thượng Tâm đang bò trên mặt đất tìm nút áo, anh sải bước đi vào phòng ngủ, từ trong tủ quần áo lấy ra bộ quần áo vừa mới mua.
Từ phòng ngủ anh trực tiếp ném vào phòng khách, nói: "Trước mặc bộ này, tôi còn chưa mặc qua."
Thượng Tâm nhặt quần áo lên, đỏ mặt nói "Vâng" một tiếng, liền chạy vào phòng vệ sinh thay quần áo.
Quần áo rất lớn, Thượng Tâm mặc vào ngực lộ ra một mảng lớn, nhìn trong gương, vết hôn còn in rõ ràng ở xương quai xanh, thật giống như nói cho cô biết mới vừa rồi tất cả đều là thật.
Thượng Tâm nhắm mắt, thật muốn ở trong phòng vệ sinh không ra luôn.
Mè nheo gần nửa ngày cô mới đẩy cửa phòng vệ sinh ra, Thiệu Phi Phàm đã mặc cảnh phục vào ngồi ngay ngắn ở đó, trên mặt cũng mang theo vẻ lúng túng, chỉ là anh che giấu cực tốt. Anh cầm chìa khóa xe, đứng lên nói "Đi, tôi đưa cô về nhà."
". . . . . ." Thượng Tâm đi theo anh xuống lầu, ngồi vào trong xe, cho đến khi xe lái đến cửa đại viện, hai người cũng không nói chuyện với nhau. Thượng Tâm nhìn thấy nhà mình, liền đưa tay muốn mở cửa, nhưng cửa xe đã khóa. Cô nhìn về phía anh, ý bảo Thiệu Phi Phàm mở khóa, Thiệu Phi Phàm lại tắt máy, nghiêng đầu nhìn cô hỏi: "Cô không muốn nói gì sao?"
"Nói, nói gì?" Cô lúng túng hai tay bắt vào nhau không biết nói gì chỉ cúi đầu.
Thiệu Phi Phàm day day huyệt thái dương, nói cô không hiểu vậy anh sẽ làm, anh đưa tay kéo đầu Thượng Tâm đến gần, rồi hôn một cái lên miệng của cô, nói"Tôi hôn cô rồi, cô cũng không nói gì hay sao?"






Khuôn mặt của Thượng Tâm liền đỏ lên, tay nhỏ bé bụm mặt lại, mắt cô quét loạn khắp nơi "Hôn như thế nào?"
Cô hỏi anh hôn như thế nào? Thiệu Phi Phàm trừng mắt nhìn cô, làm sao anh lại quên cô nương nhà anh có chút đơn thuần quá mức."Không ra sao, đích xác là không ra sao." Nặng nề nói xong, anh liền mở khóa ra, rồi xuống xe đi vòng qua sang chỗ cô mở cửa xe ra.
Thượng Tâm nhìn xe cảnh sát tựa như tên lửa chạy ra ngoài, cô vuốt khuôn mặt vẫn nóng lên như cũ của mình rồi suy nghĩ: có phải Thiệu Phi Phàm tức giận hay không?
Thiệu Phi Phàm lái xe đi ra ngoài, trong lòng cũng bực bội. Từ kính xe anh nhìn thấy Thượng Tâm vuốt khuôn mặt của mình ở cửa, một bộ dáng ngây ngô , anh liền thở dài, rồi quay đầu xe trở lại.
Xe gấp khúc quay lại dừng ngay ở bên cạnh chỗ Thượng Tâm đang đứng.
"Thiệu Phi Phàm không tới đón con sao?" Thượng Trạm Bắc nhướng mày.
Thượng Tâm mất tự nhiên mặt liền đỏ, "Con không có nói cho anh ấy biết tối nay con trở về trường học."
Nhìn vẻ mặt cô mất tự nhiên, Thượng Trạm Bắc lập tức ý thức được con gái cùng Thiệu Phi Phàm có cái gì không đúng, chính xác mà nói từ sau khi kết thúc bơi lội Thượng Tâm liền có chút không bình thường."Con cùng anh ta không có việc gì chứ?" Ông thử hỏi.
Thượng Tâm cúi thấp đầu, lầm bầm: "Chúng con có thể có chuyện gì. Cha, con đi nha." Nói qua loa rồi cô ra khỏi gian phòng .
Thượng Trạm Bắc an bài xe đưa Thượng Tâm trở về trường học, thấy con gái vừa đi, ông liền lôi kéo Hạ Hâm Hữu nói thầm"Có cái gì đó không đúng, tôi cảm giác có cái gì không đúng. Bà nói có phải Thiệu Phi Phàm bắt nạt Thượng Tâm hay không?"
Hạ Hâm Hữu"Được rồi" một tiếng, "ông cho rằng Thiệu Phi Phàm có thể làm gì, tôi nghe nói trong cục bọn họ vội muốn chết rồi, bận rộn như vậy nó còn đi bơi lội cùng với Tâm Tâm, thứ sáu đón nó về nhà, Thứ hai đưa nó đi học, nó đã làm rất tốt rồi."
" không phải tôi nói cái đó, tôi là nói. . . . . ." Thượng Trạm Bắc cũng nói không ra là khác ở chỗ nào.
Hạ Hâm Hữu cũng cảm thấy gần đây con gái khác thường, nhưng lại làm cho bà cũng không hiểu rõ. Bà đẩy chồng mình ra rồi thở dài "Mặc kệ ông, Tâm Tâm còn nhỏ, người với người là duyên phận, cứ để tự nhiên đi."
——— —————— —————— —————— —————— —————— ———
Thượng Tâm vừa xuống xe đúng lúc gặp phải Kỷ Thành cũng vừa trở về trường học.
"Thượng Tâm." Kỷ Thành từ tr